Into The Wild

Mãi đến khi hơn 30, mình mới xem lại Into The Wild một cách từ tốn. Thời điểm này có lẽ là phù hợp. Một chàng trai với tiền đồ đầy hứa hẹn, bỗng nhiên vứt hết tất cả để sống cuộc đời lang bạt, đi khắp các bang nước Mỹ, không tiền, không nhà. Nhưng đó không phải là quyết định tự phát, mà cậu đã nuôi dưỡng ý chí đó từ lâu. Cậu ta muốn đuổi theo thứ gì? Tìm kiếm thứ gì? Cậu ta là đại diện cho chủ nghĩa lãng mạn không tưởng, hay một nhà hiền triết thời hiện đại đang bóc tách bản chất của cuộc sống - thông qua hành trình một mình vào nơi hoang dã? 


Sean Penn đã chờ 10 năm để có được cái gật đầu của gia đình Christopher McCandless để chuyển thể thành phim, bởi ông có sự đồng cảm lớn với 'Alexander Supertramp'. Hành trình của McCandless không gây ấn tượng mạnh với mình qua những con đường bụi bặm, hay các nơi băng giá, địa hình khắc nghiệt... mà bằng sự trăn trở và chân thành, luôn suy tưởng của cậu. Có thể gọi đó là cuộc du hành trong tâm trí. Có những con người không hợp với đám đông, ngay cả với gia đình mình, nhưng không có nghĩa không cần được yêu thương. Có những con người cần phải xa cách và cô lập để tìm thấy được mối liên kết với cuộc sống. McCandless đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã tìm ra nơi mà cậu thuộc về. Dù phải trả một giá đắt.

Vừa như một cuộc tìm kiếm, vừa như một đòi hỏi khôn nguôi, McCandless không ngừng khát khao có được sức mạnh nội tại và sự tự do trong tinh thần dù ở bất cứ nơi đâu, miễn rằng cậu cảm thấy có hi vọng tìm được nó. Có nhiều người, dù thường xuyên đến những vùng đất lạ, nhưng họ vẫn mãi mắc kẹt giữa những bức tường lạnh lẽo, thô ráp cảm xúc giữa người với người, và cả định hướng không rõ ràng trong cuộc sống. Có những người dù cả đời khao khát tự do và sống một cuộc sống 'được là chính mình', nhưng vẫn chưa thể rời bỏ sự phụ thuộc vào vật chất và các mối quan hệ xung quanh... Chưa bao giờ là dễ dàng để sẵn lòng dấn thân, đặc biệt là giữa bối cảnh xã hội hiện nay, luôn bị bao vây bởi sức hấp dẫn từ tiện nghi và những lời nói ngọt ngào... Mình không thể hiểu, và có lẽ cũng sẽ không bao giờ hiểu rằng vì sao McCandless lại có sự lựa chọn đó. Vào nơi hoang dã, hay nói cách khác là vào sâu bên trong bản chất của sự sống, gắn bó với thiên nhiên, bao gồm cả thưởng thức vẻ đẹp của nó và chống chọi sự khắc nghiệt của nó, để lên đường, để tạm biệt tất cả mọi người, để sống cuộc sống do mình và vì mình, chỉ còn cách là chúng ta phải thấu hiểu chính mình. 

Into The Wild chứa đầy sức mạnh, khắc họa được cả khát vọng và nỗi đau rất riêng và rất chung mà mỗi tuổi trẻ từng trải qua. Tôi rất thích câu nói: Con không cần gì, không cần gì cả, thực sự không cần gì... trong bữa ăn với gia đình ngay sau khi cậu tốt nghiệp trường Emory. Để có được sự tự do tuyệt đối, như một niềm phấn khích đang chờ đợi trên con đường hướng về phía Tây, điều đó đồng nghĩa là chúng ta phải chấp nhận sự cô độc cũng gần như tuyệt đối. Để bước vào cuộc chiến chống lại kẻ giả tạo tiềm ẩn trong mỗi người. Để bước đi trên mặt đất, ung dung và kiêu hãnh.

Comments

Popular Posts