Tình ca Phố
Sài Gòn,
"Lời yêu tan trong
tiếng mưa…"
Sài Gòn vào tháng 8 mùa
thu, mưa phùn lất phất, tạt vào vai áo & những làn tóc tung bay, chưa kịp
quệt những giọt nước đọng trên mi mắt, thì cơn mưa lại mạnh hơn, quất thẳng vào
đôi má, lạnh buốt, đau rát, có chút tê tái... nhưng khi giọt mưa đọng lại
trên khóe môi, tôi lại cảm nhận được sự hiền hòa, nét tinh nghịch của cơn
mưa Sài Gòn...
Cơn mưa vẫn chưa dứt…
Con đường tôi hay đi
cùng nhỏ bạn, hôm nay sao lạnh lẽo đến thế, chẳng có khúc nhạc nào vang lên làm
lòng người ấm lại, cũng không còn thấy vấn vương bao nỗi ưu tư của người con
gái mới lớn, hình như lòng tôi đang se lại, vì cơn gió đêm chăng ?! Đường êm
quen tên, tôi vẫn nhớ… Nỗi nhớ đến nao núng.
Sài Gòn, nơi mùa thu
chỉ xuất hiện thoáng qua, nhường lại cho những cơn mưa trưa & những buổi
nắng sớm, tôi thỉnh thoảng thèm ngửi cái mùi ngai ngái sau cơn mưa đêm. Màu
xanh của cỏ cây ven đường dưới ánh đèn đường hắt bóng, đẹp lắm thay! Tôi cảm
nhận thấy quả thật sẽ rất nhớ Sài Gòn, khi xa màu xanh đó… Khi ấy, tôi cùng với
nhỏ cứ ung dung nhìn ngắm những ngôi quán êm, muốn tìm thấy trong cái mượt mà,
chớp nhoáng nơi đô thị này, một chút gì đó mộc mạc, bình dị & yên bình…
“Sài Gòn ơi, ta muốn tìm ở
mi một chút cảm giác nồng nàn” Tôi đợi mãi mà sao lòng cứ thấy trống trải,
phải chăng những bước chân ấy nhanh quá, chưa kịp cho tôi bắt gặp thấy hình
dáng quen thuộc. Rồi vẫn là con đường quen Sài Gòn, phố của em.
Tình cờ đêm nay, tôi
nghe lại bản Tình ca phố của Quốc Bảo, tôi đã nghe lại thanh âm của tình yêu nơi góc
phố, có những bàn tay đang lồng vào nhau tìm kiếm hơi ấm đang dâng đầy, nơi
đây, phố chỉ có sự ấm áp & hạnh phúc nhỏ bé biết chừng nào…
Phố có giữ được tình tôi? Hay rồi cũng chỉ để hòa
vào mưa, lồng vào nắng cho tình thêm thi vị…
“Những bàn tay còn xanh
Ấp vào nhau tìm thêm phút nồng ấm hơi quen
Phố của nhau và em”


blogspot là 1 cõi rất riêng và đáng iu
ReplyDeletemau về lại nhé, this 's your sweet home
từ giờ em sẽ chuyển qua đây :D
ReplyDelete