Rene Aubry

Tôi không thể nghĩ rằng khi sáng tác hay chơi đàn, Rene Aubry có thể nghĩ rằng âm nhạc của ông đã lấy đi một phần hư hao trong tâm hồn của tôi, bởi những phần mất đi đã bị tiếng nhạc của ông san lấp và mê hoặc, một cuộc đi săn tìm kiếm nỗi khát khao của con người bằng mandolin, accordion, harmonica, guitar và một số nhạc cụ khác…

Những ngày gần đây, đêm nào tôi cũng nghe nhạc của Rene Aubry, đó là những lần trong đời tôi nhận ra rằng sự an bình nội tại hay sự bất an trong mỗi con người đều chảy ra thế giới này, bị vướng bận bởi những xung đột, hận thù, hồ nghi hay giận dữ bên trong dẫu cho những xúc cảm hay ý nghĩ đó có được nói ra hay không.

Âm nhạc của Rene Aubry khuấy động những vòng tròn diễn ra trong tôi, tràn ra xung quanh và tạo thành vết loang màu ẩm ướt, hoặc để tô vẽ thêm vẻ đẹp cho cuộc sống, hoặc cản trở, phá vỡ những vòng tròn khác… Những bản nhạc của Rene Aubry cơ hồ thường đem đến cho tôi sự tưởng tượng mù quáng về những dòng chảy cuộc sống, như Lungomare, dồn dập liên tục ngay từ giây đầu tiên, nhưng sau đó nốt nhạc rơi dần xuống, để lại một khoảng không khó tả mang đặc tính của cô đơn. Bản La Grande Cascade thoạt đầu đem lại cảm giác bất an và rất mông lung, giai điệu guitar tạo ra một mê hồn trận khó đoán, không có một trật tự quen thuộc nào, nhưng La Grande Cascade là bản nhạc tôi hay nghe nhất của ông, tôi thích cách ông cầm tay tôi đi lang thang đến một nơi chưa hề được báo trước, miên man khám phá không dứt. Salento là một ký ức khác, ngọt dịu nhẹ nhàng nhưng sâu hun hút vào cõi mê man bất định của chuyến đi du mục tìm về quá khứ. Với Demi Lune, tôi nhìn thấy có đôi tình nhân khiêu vũ dưới ánh trăng, những nốt nhạc trong và mịn đang bao trùm tình yêu vĩnh cửu được minh chứng dưới bóng trăng này.

Âm nhạc của Rene Aubry đặc biệt chính là ở chỗ, ông đã kể cho tôi nghe những câu chuyện, và tôi không hề biết tiếp theo mình sẽ đi đến đâu, mặc lòng cho nỗi tò mò cứ khoan thai trôi cùng điệu nhạc.

Comments

Popular Posts