"Tha thứ cho mùa thu bé dại"
Những ca khúc của NS Việt Anh, nếu không phải là một thành phố buồn, trôi trong đêm với sự tĩnh mịch vô cùng, thì cũng là một mùa thu vương lại trên một cành hoa, để từ đó những ca từ đi vào khuông nhạc một cách tình tứ.. Đó là cái duyên mà giữa người, cảnh gặp nhau, là cái hay mà sự tình cờ đem đến cho chúng ta, trong vài khoảnh khắc hiếm hoi nào đó của cuộc đời..
Hé mở nụ cười, những giọt Thu long lanh hòa quyện vào lòng phố và tôi thích sự ngọt ngào ấy. Ngọt ngào vì từng cơn mưa Thu rớt khẽ trên mái hiên, để lại những thanh âm bình dị, rộn ràng nhất.. Ở Sài Gòn, với những đợt mưa thu nhè nhẹ thế này, lẩn khuất trong những con hẻm nhỏ, lộc cộc tiếng chuông xe đạp hay liêu xiêu dáng người gánh hàng rong, mùa Thu khoác tấm áo mưu sinh, có đôi khi người ta không còn là chính mình, đã quên đi những mùa chớm nở tình đầu, những lần hò hẹn hay cốc nước mát khi tan trường, có chăng bây giờ chỉ là những đợt mưa vô tình - đến rồi đi, như lòng người cũng nao núng vì như sợ sự khắc nghiệt của thời gian, cũng đến và đi vội vàng như thế... Tôi chợt nhớ hình ảnh chiếc lá phong màu đỏ nhiều hơn, chỉ một cơn gió vô tình, chiếc lá cuốn trôi về một nơi xa lắm, nơi ấy chẳng còn là của hôm nay và vật vờ trong hàng vạn câu hỏi của ngày mai..
Đời người nào mấy lần vỡ òa trong hạnh phúc, chỉ kịp soi sáng mình khi ánh trăng nhũ bạc soi xuống trần gian, dưới vô vàn con mắt tị hiềm, có đôi khi ta thu mình lại vì sự cô độc, giăng tràn tỏa đầy màn đêm của ngày tháng đợi chờ..
"Giờ khuất xa lắm
Vườn cũ yên giấc
Em đi đâu, mùa hoa bỏ lại
Về thăm núi đồi
Hoàng hôn khép lại, nỗi đau ngày xưa" (Những mùa hoa bỏ lại)
Thỉnh thoảng, người ta thì thầm với nhau rằng "Đời tựa áng mây trôi", hãy sống như một chú chim nhỏ, bay đến vùng trời của chính mình, để tự do ca hát, hòa quyện vào luồng sinh quyển xanh tươi và theo lời mời của "lòng đam mê".. Nhưng nào mấy ai làm được? Cũng chẳng mấy ai dám sẵn sàng đánh đổi cái - sẵn - có để đánh đổi cho cái - chưa - có, những điều dù biết sẽ thoải mái tung nhảy với nó, nhưng thật khó hình dung để ta lựa chọn một con đường cho riêng mình...
Lại nhớ về mùa Thu, mùa Thu của "cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ" (Nhớ mùa Thu Hà Nội - Trịnh Công Sơn).
Con người yêu mùa thu bởi người ta cũng cần được buồn biết mấy. Người ta cần buồn để hòa mình với những sắc màu của thiên nhiên đổi áo bốn mùa … người ta cần buồn để thương, cần buồn để nhớ, cần buồn để chia sẻ, cần buồn để biết những tấm lòng âm thầm chung quanh...
Mưa thu thánh thót rơi, đêm xuống, tâm trạng người dường như cũng đã tan theo trăng rồi! Mưa rắc từng hạt li ti trên mái tóc người thiếu nữ, trên chiếc áo khoác vội của kẻ bộ hành. Hình như mưa Thu khắc họa một cuộc sống khác, một cuộc sống mà có lẽ tiếng cười trở nên nguyên khôi và ấm áp lạ thường, đủ để sưởi ấm một đôi bàn tay đang co ro vì lạnh... nhưng tôi biết, cơn lạnh ùa đến không phải bởi mùa Đông, mà đó là vết dấu của một mùa Thu cô đơn, một mùa Thu lẻ loi nhuốm màu vàng úa đi qua vài lần trong đời người con gái.
Tháng 9, mùa Thu gọi về.
Tình thơ lẽ ra nên đẹp, nên thanh, nên có chút gì đó để người ta luyến lưu, nhấp nhỏm mong chờ.. Nhưng sao lại trống rỗng! Dường như chẳng có chỗ nào để cất giấu chút khắc khoải, những niềm vui be bé len lén đến một cách vụn vặt thế này hay sao?! Và dường như sau cái chát đặc của nỗi buồn se sắt vẫn đọng lại chút dư vị ngọt ngào kỳ dị. Dù hạnh phúc có ra đi nhưng tình ta còn đó, như ngàn năm con sóng vỗ vẫn mãi ôm một bờ cát mà thôi.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có một câu hát trong bài "Nhìn những mùa thu đi" như thế này:
"Nhìn những lần thu đi
tay trơn buồn ôm nuối tiếc
nghe gió lạnh về đêm
hai mươi sầu dâng mắt biếc
thương cho người rồi lạnh lùng riêng..."
Sự hoài trông âu cũng đã vài phần nhạt nhòa, bây giờ thời gian lững lờ trôi, như xác hoa để lại sau lần rũ lá. Sáng sớm thức dậy, cầm tay cửa sổ nhìn đường phố bên ngoài, gió Thu tràn vào căn phòng, thổi nhẹ qua đám lá khô còn sót lại bên "mái nhà của ngày xưa", con hẻm nhỏ vẫn ngủ yên, tôi biết mình đang nghe nhạc, nghe "Những mùa hoa bỏ lại" của NS Việt Anh, giọng ca ấm áp, khàn khàn tự nhiên của Thu Phương, tôi biết mình đã xa rời một ký ức và cũng đã có thể viết vài dòng gì đó cho lớp son mạ vàng một thời tôi đánh bóng, còn bây giờ, nó cần được hồi sinh, dưới bộ dạng không son phấn, mọi thứ sẽ thật tự nhiên, "như ngày mai tôi, còn chăng tôi nữa thời gian!"...
Thôi thì tôi cười cho một ngày bắt đầu sớm thế này, một ngày đượm chút xanh ngát trăng non gửi về với thu trần gian...
"Đâu phải bởi mùa Thu" - NS Phú Quang
Em ru gì ? Lời ru cho ta, một đời đam mê, một đời giông tố.
Em ru gì cho ta, qua bao ngày phôi pha.....
Câu hát ngân lên bỗng tắt nữa chừng.
Thôi đừng hát ru! Thôi đừng day dứt.
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.
......
Thôi đừng hát ru! Thôi đừng day dứt.
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.
Hé mở nụ cười, những giọt Thu long lanh hòa quyện vào lòng phố và tôi thích sự ngọt ngào ấy. Ngọt ngào vì từng cơn mưa Thu rớt khẽ trên mái hiên, để lại những thanh âm bình dị, rộn ràng nhất.. Ở Sài Gòn, với những đợt mưa thu nhè nhẹ thế này, lẩn khuất trong những con hẻm nhỏ, lộc cộc tiếng chuông xe đạp hay liêu xiêu dáng người gánh hàng rong, mùa Thu khoác tấm áo mưu sinh, có đôi khi người ta không còn là chính mình, đã quên đi những mùa chớm nở tình đầu, những lần hò hẹn hay cốc nước mát khi tan trường, có chăng bây giờ chỉ là những đợt mưa vô tình - đến rồi đi, như lòng người cũng nao núng vì như sợ sự khắc nghiệt của thời gian, cũng đến và đi vội vàng như thế... Tôi chợt nhớ hình ảnh chiếc lá phong màu đỏ nhiều hơn, chỉ một cơn gió vô tình, chiếc lá cuốn trôi về một nơi xa lắm, nơi ấy chẳng còn là của hôm nay và vật vờ trong hàng vạn câu hỏi của ngày mai..
Đời người nào mấy lần vỡ òa trong hạnh phúc, chỉ kịp soi sáng mình khi ánh trăng nhũ bạc soi xuống trần gian, dưới vô vàn con mắt tị hiềm, có đôi khi ta thu mình lại vì sự cô độc, giăng tràn tỏa đầy màn đêm của ngày tháng đợi chờ..
"Giờ khuất xa lắm
Vườn cũ yên giấc
Em đi đâu, mùa hoa bỏ lại
Về thăm núi đồi
Hoàng hôn khép lại, nỗi đau ngày xưa" (Những mùa hoa bỏ lại)
Thỉnh thoảng, người ta thì thầm với nhau rằng "Đời tựa áng mây trôi", hãy sống như một chú chim nhỏ, bay đến vùng trời của chính mình, để tự do ca hát, hòa quyện vào luồng sinh quyển xanh tươi và theo lời mời của "lòng đam mê".. Nhưng nào mấy ai làm được? Cũng chẳng mấy ai dám sẵn sàng đánh đổi cái - sẵn - có để đánh đổi cho cái - chưa - có, những điều dù biết sẽ thoải mái tung nhảy với nó, nhưng thật khó hình dung để ta lựa chọn một con đường cho riêng mình...
Lại nhớ về mùa Thu, mùa Thu của "cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ" (Nhớ mùa Thu Hà Nội - Trịnh Công Sơn).
Con người yêu mùa thu bởi người ta cũng cần được buồn biết mấy. Người ta cần buồn để hòa mình với những sắc màu của thiên nhiên đổi áo bốn mùa … người ta cần buồn để thương, cần buồn để nhớ, cần buồn để chia sẻ, cần buồn để biết những tấm lòng âm thầm chung quanh...
Mưa thu thánh thót rơi, đêm xuống, tâm trạng người dường như cũng đã tan theo trăng rồi! Mưa rắc từng hạt li ti trên mái tóc người thiếu nữ, trên chiếc áo khoác vội của kẻ bộ hành. Hình như mưa Thu khắc họa một cuộc sống khác, một cuộc sống mà có lẽ tiếng cười trở nên nguyên khôi và ấm áp lạ thường, đủ để sưởi ấm một đôi bàn tay đang co ro vì lạnh... nhưng tôi biết, cơn lạnh ùa đến không phải bởi mùa Đông, mà đó là vết dấu của một mùa Thu cô đơn, một mùa Thu lẻ loi nhuốm màu vàng úa đi qua vài lần trong đời người con gái.
Tháng 9, mùa Thu gọi về.
Tình thơ lẽ ra nên đẹp, nên thanh, nên có chút gì đó để người ta luyến lưu, nhấp nhỏm mong chờ.. Nhưng sao lại trống rỗng! Dường như chẳng có chỗ nào để cất giấu chút khắc khoải, những niềm vui be bé len lén đến một cách vụn vặt thế này hay sao?! Và dường như sau cái chát đặc của nỗi buồn se sắt vẫn đọng lại chút dư vị ngọt ngào kỳ dị. Dù hạnh phúc có ra đi nhưng tình ta còn đó, như ngàn năm con sóng vỗ vẫn mãi ôm một bờ cát mà thôi.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có một câu hát trong bài "Nhìn những mùa thu đi" như thế này:
"Nhìn những lần thu đi
tay trơn buồn ôm nuối tiếc
nghe gió lạnh về đêm
hai mươi sầu dâng mắt biếc
thương cho người rồi lạnh lùng riêng..."
Sự hoài trông âu cũng đã vài phần nhạt nhòa, bây giờ thời gian lững lờ trôi, như xác hoa để lại sau lần rũ lá. Sáng sớm thức dậy, cầm tay cửa sổ nhìn đường phố bên ngoài, gió Thu tràn vào căn phòng, thổi nhẹ qua đám lá khô còn sót lại bên "mái nhà của ngày xưa", con hẻm nhỏ vẫn ngủ yên, tôi biết mình đang nghe nhạc, nghe "Những mùa hoa bỏ lại" của NS Việt Anh, giọng ca ấm áp, khàn khàn tự nhiên của Thu Phương, tôi biết mình đã xa rời một ký ức và cũng đã có thể viết vài dòng gì đó cho lớp son mạ vàng một thời tôi đánh bóng, còn bây giờ, nó cần được hồi sinh, dưới bộ dạng không son phấn, mọi thứ sẽ thật tự nhiên, "như ngày mai tôi, còn chăng tôi nữa thời gian!"...
Thôi thì tôi cười cho một ngày bắt đầu sớm thế này, một ngày đượm chút xanh ngát trăng non gửi về với thu trần gian...
"Đâu phải bởi mùa Thu" - NS Phú Quang
Em ru gì ? Lời ru cho ta, một đời đam mê, một đời giông tố.
Em ru gì cho ta, qua bao ngày phôi pha.....
Câu hát ngân lên bỗng tắt nữa chừng.
Thôi đừng hát ru! Thôi đừng day dứt.
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.
......
Thôi đừng hát ru! Thôi đừng day dứt.
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.




Comments
Post a Comment