Tháng 12 nghe Acoustic Cafe
Và tháng 12 lại ghé qua thăm tôi
Thông thường, tháng 12 người ta thường hay nghe nhạc về mùa đông, về lễ Giáng sinh và năm mới. Tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng vì đây là tháng yêu thích nhất của năm, nên cứ vào tháng này là tôi chỉ muốn chìm sâu vào những bản nhạc mênh mang, cuốn theo sự trải dài bất tận của các nốt nhạc vang lên cho những buổi chiều rất chậm và những buổi đêm thật sâu.
Thế nhưng, nếu bạn hỏi tôi rằng tôi thích nghe gì nhất vào mùa đông tháng 12 này, tôi sẽ thật dịu dàng và nói rằng: đó chính là album Acoustic Cafe, thong thả trầm ngâm theo từng giọt tí tách của hạt cà phê được kết tinh qua phin.
Tháng 12, lững thững gợi về những kỷ niệm quá vãng, một thời say sưa ta đuổi theo bóng hình của ai đó, ngọt ngào và khờ dại. Tháng 12 trôi qua bên ô cửa sổ với vài câu chuyện được kể. Tháng 12 ngưng đọng vài giọt thời gian để con người ta chìm đắm vào khoảng sân nhỏ trước nhà, nhớ về những điều đã đi qua và đã để lại vài nỗi nhớ hanh hao.
Tháng 12, như những bước chân thanh thoát, nhẹ nhàng, vô tư lự trên đường phố Momartre và nhìn ngắm các đôi tình nhân đang hôn nhau say đắm.
Thế cho nên tháng 12 thật hợp để thưởng thức trọn bộ Acoustic Cafe: For your lonliness, Sky Dreamer, For Your Memories, For Your Tears. Và dù cho bạn nghe album nào trước, album nào sau, thì câu chuyện của bạn với chúng sẽ luôn thi vị, ngọt ngào và vô cùng như thế. Điều cuối cùng lắng đọng sau từng phím đàn piano, tiếng violin réo rắt, tiếng viola trầm ngâm... sẽ đưa chúng ta đến những khoảng trời riêng, cùng làn hơi lạnh đến từ mùa đông.
Bản thân tôi thường nghe album For your memories và For your loneliness nhất, vào tháng này - người ta lại bắt đầu để mặc cho những dòng suy tưởng về quá khứ thảnh thơi ùa về. Thế cho nên bản Last Carnival của Norihiro Tsuru mà tôi đặc biệt thích nhất thường được bật để nghe vào các đêm tháng 12. Với tôi, bản nhạc như dắt tay mình đi về một con phố xưa, lang thang quay về chốn cũ, nơi có quán cafe quen, có những hàng hiên đầy hoa, nơi đã sống thật mãnh liệt khi tôi còn là đứa trẻ, đã huyên náo, đã vui đùa, đã hồn nhiên biết bao... để giờ đây khi quay lại, nó đã mang một màu sắc trầm buồn, lặng lẽ nép mình bên những con đường lớn tấp nập đầy những đổi thay của thời gian.

Tháng 12, đã phần nào trôi qua cùng tôi và bản nhạc đó...
Ngoài ra thì trong 2 album này còn có những bản nhạc rất quen được chơi lại theo phong cách lounge, underground như I will wait for you (tháng 12, tôi cũng luôn chờ đợi một ai đó), Long Long Ago, Over The Rainbow, Salut D'amour, Je Te Veux,...
Cinema Paradiso - một bản nhạc phim cực kỳ đậm sâu trong tâm trí tôi, với những thước phim về quá khứ, hoài bão, ước mơ, sự hướng thiện của con người, bản nhạc mà theo tôi là đẹp lung linh và thật diệu kỳ, khiến tôi sống lại tuổi thơ và vô tư với những câu chuyện riêng mình trong đó.
Vì cuộc sống sẽ không bao giờ ngừng. Và tôi, có thể đi vắng khỏi thực tại trong phút giây này, nghe Acoustic Cafe và nhìn lại những điều đã đi qua đời tôi ở tháng 12.
Tất cả đều trở nên im lặng trong căn phòng tràn đầy những nốt thật trong và thật mịn.
Tháng 12, lại ghé qua thăm tôi...


Comments
Post a Comment