Life (2017)
Cuộc sống rất đẹp đẽ. Cuộc sống cũng rất thú vị. Được sống là một hạnh phúc, nhưng duy trì cuộc sống là một khó khăn. Cuộc sống cũng là những chuỗi ngày đấu tranh, chịu đựng và tin tưởng vào sự lựa chọn của mình. Bộ phim mới nhất của Daniel Espinosa với chủ đề nói về sự nguy hiểm mầm sống trên sao Hỏa là một tác phẩm thú vị, là một mệnh đề để tham chiếu về bản năng sinh tồn của một giống loài mới.
Life kể về nhóm phi hành gia gồm 6 thành viên đa quốc tịch của đội Challenger đang làm nhiệm vụ thám hiểm trong một khoảng thời gian dường như không xa chúng ta. Đó là nhà vật lý học David Jordan (Jake Gyllenhaal),người ở trên con tàu lâu hơn tất cả vì muốn tránh xa loài người. nữ bác sĩ Miranda North (Rebecca Ferguson), một sứ giả được giao nghiệm vụ giữ gìn các thực thể ngoài trái đất để nghiên cứu các phương pháp ngăn ngừa dịch bệnh. Những thành viên còn lại là người điều hành kỹ thuật Sho Murakami (Hiroyuki Sanada), thuyền trưởng xinh đẹp Ekaterina Golovkina, hay còn gọi là Kat (Olga Dihovichnaya), nhà thám hiểm Rory Adams (Ryan Reynolds) và Hugh Derry (Ariyon Bakare). Họ tạo thành một nhóm chuyên gia thông minh, dũng cảm và đáng tin cậy, với tình bạn thân thiết. Nhóm phi hành gia quốc tếđó đang háo hức chờ đợi sự trở lại của một mẫu đất từ sao Hỏa, được đưa ra bởi một tàu thăm dò không người lái mà sẽ sớm đến trạm không gian của họ. Các nhà khoa học trên tàu hy vọng rằng họ có thể trích một số chất hữu cơ từ mẫu để tổng hợp hoặc khôi phục lại một sinh vật sống, để chứng minh rằng con người không phải là loài vật duy nhất trong vũ trụ khủng khiếp và buồn tẻ này.
Thành viên mà họ mang về và đưa vào lồng kính nghiên cứu, ban đầu là một sinh vật nhỏ bé như một hạt mầm, và Hugh, người đàn ông tử tế đã âu yếm và hi vọng nó sẽ là một sự khởi đầu tốt đẹp. Calvin, một cái tên vô hại được đặt cho sinh vật đến từ sao Hỏa này. Tuy nhiên, bi kịch bắt đầu xảy ra khi Calvin dần lớn mạnh và đe dọa sự sống của từng thành viên trong đoàn, và dĩ nhiên, của toàn nhân loại.
Kịch bản được chắp bút bởi Rhett Reese và Paul Wernick, với 3/4 thời lượng là quá trình đương đầu và chống lại Calvin trước sự phình to cả về bề ngoài lẫn trí thông minh. Calvin lẩn trốn trong từng ngóc ngách của từng khoang tàu, có lúc mọi người đã nhìn thấy nó ở ngoài, nhưng liền sau đó thì nó đã lọt được vào trong những ống khí để lọt vào trong. Sự linh hoạt thay đổi của vẻ bề ngoài khiến cho nó có thể tấn công nhanh và vượt khỏi tầm kiểm soát của mọi người. Sáu thành viên của Challenger không phải là đối thủ của Calvin, kể cả trí thông minh. Đây là bộ phim để nhắc nhớ rằng, cho dù các bộ phim về sinh vật ngoài hành tinh trước đây đã tôn vinh trí tuệ nhân loại nhằm chiến thắng quái vật, thì Life vẫn hoàn toàn có cơ sở để phủ định chuyện đó. Con người, với những giới hạn nhất định về sức mạnh, đi kèm với sự tự tin của mình, đã tấn công vào thiên nhiên và các sinh vật đang ngủ yên ngoài trái đất.
Nếu Arrival là một thông điệp của sự thấu hiểu ngôn ngữ của sinh vật ngoài hành tinh, thì Life lại là một đối trọng thấy rõ phản ảnh sự nguy hiểm của chúng. Cách đặt ra một phản đề như vậy bởi Daniel Espinosa có thể sẽ gây ra những phản ứng trái chiều. Phương pháp giết người của Calvin khá rùng rợn, vài trường đoạn cho thấy rằng nếu không có những phần thể hiện tâm lý của diễn viên, thì đây sẽ thuần là một bộ phim kinh dị với máu và những mảnh vỡ vụn tan xác của con người. Mặc dù vậy, cách thể hiện của Life khá mới mẻ, bộ phim tìm thấy những góc cạnh tiếp cận mới, hoặc ít nhất là sinh vật ngoài hành tinh đã mang đến cho phi hành đoàn những cảm nhận rõ rệt về giá trị của cuộc sống, và đâu là ranh giới giữa việc sống và tồn tại.
Life không phải là bộ phim có sự đối trọng giữa thiện và ác. Với sự tham gia của dàn diễn viên danh tiếng và thực lực, thì Life không quá khó đoán rằng bộ phim sẽ tiếp cận khán giả ở một góc độ sâu sắc và khó quên hơn. Trên con tàu lơ lửng ngoài không gian, cũng như đối diện với sự tấn công của một sinh vật ngoài trái đất, con người sẽ nghĩ gì về sự tồn tại của họ? David vì cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống trên trái đất, phải đối diện với những con người xấu xa, buồn chán nên anh đã quyết định làm việc và sống trên tàu. Nhưng có thực sự anh không có cảm xúc gì với trái đất? Con người, khi vừa sinh ra là đã có bán chất bám trụ và gắn bó với nguồn gốc, cội rễ. Cả Calvin cũng như thế. Bản năng sinh tồn đã nhắc nhở nó phải tấn công những loài vật xa lạ, để trở về nguồn cội, để được an toàn.
Trong phim, có hai khoảnh khắc mà người xem được nhìn thấy khởi đầu của sự sống. Một bên là khi đứa con đầu lòng của tiến sĩ Sho được hạ sinh ở quê nhà, và hai là khi Calvin có những cử động đầu tiên dưới sự chứng kiến của Hugh và mọi người trong đoàn. Ngày ra đời của một đứa trẻ, cũng là ngày mầm sống hiểm họa của trái đất bắt đầu động đậy. Nhưng có ai đoán trước điều đó? Có ai biết trước một đứa trẻ sau khi lớn lên sẽ trở thành người như thế nào, hay một hạt mầm sau khi phát triển thì là con quái vật nguy hiểm đến như vậy. Tất cả mọi mệnh đề về sự bắt đầu, hay kết thúc trong Life đều không được thể hiện cụ thể, thậm chí, ngay phần kết thúc của bộ phim, lại chính là một khởi đầu khác. Việc duy nhất là chúng ta hiểu được, là phải thích nghi và đối diện với chúng, cả hạnh phúc lẫn đau khổ, cả nụ cười lẫn những giọt nước mắt.
Có một người bạn của tôi cũng tâm sự rằng, anh ta chán ghét con người, sau khi xem bộ phim này, anh ta cũng muốn mình giống như David hoặc Hugh, có việc gì đó để làm và rời xa nhân loại. Anh ta muốn sống đơn độc. Nhưng đó là sự lựa chọn khi anh ấy đang đối diện với sự buồn tẻ của cuộc sống. Chúng ta có thể nhìn lại về cuộc đảo phách này. David, ngay cả khi anh ta chọn con tàu này, đi vào không gian sâu, rời xa nhân loại, thì cuối cùng anh ta chọn cách bảo vệ con người. Đó là một công việc vĩ đại, còn với bạn tôi, đó là việc để hoàn thành trách nhiệm sống của mình.
Không có gì để phàn nàn về dàn diễn viên trong Life. Tuy nhiên, với thời lượng chiếm ưu thế của các màn hành động, những khía cạnh diễn xuất về nội tâm vẫn chưa được khai thác sâu. Sự xuất hiện của Reynolds như một luồng không khí để làm giảm căng thẳng cho chuyến tàu. Nữ diễn viên người Thụy Điển Rebecca Ferguson, người đẹp vừa để lại ấn tượng sau Mission: Impossible 6 và Girl on trains là nhân vật nắm giữ đường dây chính của câu chuyện, là người chứng kiến và ghi lại nhật ký chính, sự nghiêm khắc và tỉnh táo của một nữ khoa học hàng đầu được cô khắc họa khá tròn trịa. Trong khi đó, phần diễn xuất của Jake Gyllenhaal khiến cho tôi có cảm giác như anh đang lùi ra sau một chút, điềm tĩnh, tiết chế cảm xúc của một nhà khoa học cô đơn.
Life kể về nhóm phi hành gia gồm 6 thành viên đa quốc tịch của đội Challenger đang làm nhiệm vụ thám hiểm trong một khoảng thời gian dường như không xa chúng ta. Đó là nhà vật lý học David Jordan (Jake Gyllenhaal),người ở trên con tàu lâu hơn tất cả vì muốn tránh xa loài người. nữ bác sĩ Miranda North (Rebecca Ferguson), một sứ giả được giao nghiệm vụ giữ gìn các thực thể ngoài trái đất để nghiên cứu các phương pháp ngăn ngừa dịch bệnh. Những thành viên còn lại là người điều hành kỹ thuật Sho Murakami (Hiroyuki Sanada), thuyền trưởng xinh đẹp Ekaterina Golovkina, hay còn gọi là Kat (Olga Dihovichnaya), nhà thám hiểm Rory Adams (Ryan Reynolds) và Hugh Derry (Ariyon Bakare). Họ tạo thành một nhóm chuyên gia thông minh, dũng cảm và đáng tin cậy, với tình bạn thân thiết. Nhóm phi hành gia quốc tếđó đang háo hức chờ đợi sự trở lại của một mẫu đất từ sao Hỏa, được đưa ra bởi một tàu thăm dò không người lái mà sẽ sớm đến trạm không gian của họ. Các nhà khoa học trên tàu hy vọng rằng họ có thể trích một số chất hữu cơ từ mẫu để tổng hợp hoặc khôi phục lại một sinh vật sống, để chứng minh rằng con người không phải là loài vật duy nhất trong vũ trụ khủng khiếp và buồn tẻ này.
Thành viên mà họ mang về và đưa vào lồng kính nghiên cứu, ban đầu là một sinh vật nhỏ bé như một hạt mầm, và Hugh, người đàn ông tử tế đã âu yếm và hi vọng nó sẽ là một sự khởi đầu tốt đẹp. Calvin, một cái tên vô hại được đặt cho sinh vật đến từ sao Hỏa này. Tuy nhiên, bi kịch bắt đầu xảy ra khi Calvin dần lớn mạnh và đe dọa sự sống của từng thành viên trong đoàn, và dĩ nhiên, của toàn nhân loại.
Kịch bản được chắp bút bởi Rhett Reese và Paul Wernick, với 3/4 thời lượng là quá trình đương đầu và chống lại Calvin trước sự phình to cả về bề ngoài lẫn trí thông minh. Calvin lẩn trốn trong từng ngóc ngách của từng khoang tàu, có lúc mọi người đã nhìn thấy nó ở ngoài, nhưng liền sau đó thì nó đã lọt được vào trong những ống khí để lọt vào trong. Sự linh hoạt thay đổi của vẻ bề ngoài khiến cho nó có thể tấn công nhanh và vượt khỏi tầm kiểm soát của mọi người. Sáu thành viên của Challenger không phải là đối thủ của Calvin, kể cả trí thông minh. Đây là bộ phim để nhắc nhớ rằng, cho dù các bộ phim về sinh vật ngoài hành tinh trước đây đã tôn vinh trí tuệ nhân loại nhằm chiến thắng quái vật, thì Life vẫn hoàn toàn có cơ sở để phủ định chuyện đó. Con người, với những giới hạn nhất định về sức mạnh, đi kèm với sự tự tin của mình, đã tấn công vào thiên nhiên và các sinh vật đang ngủ yên ngoài trái đất.
Nếu Arrival là một thông điệp của sự thấu hiểu ngôn ngữ của sinh vật ngoài hành tinh, thì Life lại là một đối trọng thấy rõ phản ảnh sự nguy hiểm của chúng. Cách đặt ra một phản đề như vậy bởi Daniel Espinosa có thể sẽ gây ra những phản ứng trái chiều. Phương pháp giết người của Calvin khá rùng rợn, vài trường đoạn cho thấy rằng nếu không có những phần thể hiện tâm lý của diễn viên, thì đây sẽ thuần là một bộ phim kinh dị với máu và những mảnh vỡ vụn tan xác của con người. Mặc dù vậy, cách thể hiện của Life khá mới mẻ, bộ phim tìm thấy những góc cạnh tiếp cận mới, hoặc ít nhất là sinh vật ngoài hành tinh đã mang đến cho phi hành đoàn những cảm nhận rõ rệt về giá trị của cuộc sống, và đâu là ranh giới giữa việc sống và tồn tại.
Life không phải là bộ phim có sự đối trọng giữa thiện và ác. Với sự tham gia của dàn diễn viên danh tiếng và thực lực, thì Life không quá khó đoán rằng bộ phim sẽ tiếp cận khán giả ở một góc độ sâu sắc và khó quên hơn. Trên con tàu lơ lửng ngoài không gian, cũng như đối diện với sự tấn công của một sinh vật ngoài trái đất, con người sẽ nghĩ gì về sự tồn tại của họ? David vì cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống trên trái đất, phải đối diện với những con người xấu xa, buồn chán nên anh đã quyết định làm việc và sống trên tàu. Nhưng có thực sự anh không có cảm xúc gì với trái đất? Con người, khi vừa sinh ra là đã có bán chất bám trụ và gắn bó với nguồn gốc, cội rễ. Cả Calvin cũng như thế. Bản năng sinh tồn đã nhắc nhở nó phải tấn công những loài vật xa lạ, để trở về nguồn cội, để được an toàn.
Trong phim, có hai khoảnh khắc mà người xem được nhìn thấy khởi đầu của sự sống. Một bên là khi đứa con đầu lòng của tiến sĩ Sho được hạ sinh ở quê nhà, và hai là khi Calvin có những cử động đầu tiên dưới sự chứng kiến của Hugh và mọi người trong đoàn. Ngày ra đời của một đứa trẻ, cũng là ngày mầm sống hiểm họa của trái đất bắt đầu động đậy. Nhưng có ai đoán trước điều đó? Có ai biết trước một đứa trẻ sau khi lớn lên sẽ trở thành người như thế nào, hay một hạt mầm sau khi phát triển thì là con quái vật nguy hiểm đến như vậy. Tất cả mọi mệnh đề về sự bắt đầu, hay kết thúc trong Life đều không được thể hiện cụ thể, thậm chí, ngay phần kết thúc của bộ phim, lại chính là một khởi đầu khác. Việc duy nhất là chúng ta hiểu được, là phải thích nghi và đối diện với chúng, cả hạnh phúc lẫn đau khổ, cả nụ cười lẫn những giọt nước mắt.
Có một người bạn của tôi cũng tâm sự rằng, anh ta chán ghét con người, sau khi xem bộ phim này, anh ta cũng muốn mình giống như David hoặc Hugh, có việc gì đó để làm và rời xa nhân loại. Anh ta muốn sống đơn độc. Nhưng đó là sự lựa chọn khi anh ấy đang đối diện với sự buồn tẻ của cuộc sống. Chúng ta có thể nhìn lại về cuộc đảo phách này. David, ngay cả khi anh ta chọn con tàu này, đi vào không gian sâu, rời xa nhân loại, thì cuối cùng anh ta chọn cách bảo vệ con người. Đó là một công việc vĩ đại, còn với bạn tôi, đó là việc để hoàn thành trách nhiệm sống của mình.
Không có gì để phàn nàn về dàn diễn viên trong Life. Tuy nhiên, với thời lượng chiếm ưu thế của các màn hành động, những khía cạnh diễn xuất về nội tâm vẫn chưa được khai thác sâu. Sự xuất hiện của Reynolds như một luồng không khí để làm giảm căng thẳng cho chuyến tàu. Nữ diễn viên người Thụy Điển Rebecca Ferguson, người đẹp vừa để lại ấn tượng sau Mission: Impossible 6 và Girl on trains là nhân vật nắm giữ đường dây chính của câu chuyện, là người chứng kiến và ghi lại nhật ký chính, sự nghiêm khắc và tỉnh táo của một nữ khoa học hàng đầu được cô khắc họa khá tròn trịa. Trong khi đó, phần diễn xuất của Jake Gyllenhaal khiến cho tôi có cảm giác như anh đang lùi ra sau một chút, điềm tĩnh, tiết chế cảm xúc của một nhà khoa học cô đơn.


Comments
Post a Comment