Tom Ford và Nham Hoa

Mình thường trông đợi gì ở một bài viết review phim?
Chắc chắn không phải là tóm tắt nội dung, phần mà Wikipedia hay IMDb đang làm rất tốt. Cũng không phải là chuyện về dàn diễn viên và bên lề tác phẩm, vốn là mảnh đất rất màu mỡ của các trang giải trí hậu trường. Điều duy nhất mình muốn biết chỉ là góc nhìn của người viết, một bài có quan điểm cá nhân dựa trên lập luận chặt chẽ là một bài viết có giá trị.
Ví dụ như góc nhìn về phim A single man của anh Nham Hoa (http://www.nhamhoa.com/…/mot-con-nguoi-mot-ngay-dai-mot-cuo…).

Cái khó nhất và cũng là điều làm nên sức mạnh của bài viết chính là cách nhìn ra được chi tiết, đánh giá chi tiết đó đã đóng vai trò gì trong tác phẩm. Ví dụ như đoạn này, khi anh NH đánh giá góc độ mỹ học của đạo diễn Tom Ford trong A Single Man: "Nét độc đáo nhất ở A single man là cách xử lý màu sắc của Tom. Những tông màu nóng và lạnh được sử dụng đan xen ở nhiều cấp độ tương phản khác nhau nhằm khắc họa sự đa dạng về cảm xúc của nhân vật. Mỗi khi Falconer u uất, màu phim trầm xuống và bợt đi. Và trong những phút hưng phấn hiếm hoi khi ông tiếp xúc với nguồn sinh khí dạt dào hơn từ những con người khác, khuôn hình bừng sáng với những gam màu nóng. Cùng một đoạn thoại, những khi ống kính hướng vào Falconer, tông màu chìm xuống. Chuyển sang Kenny, tất cả lại rực lên với vẻ tươi tắn của chàng trai 20 tuổi. Mỗi khi Falconer hoài niệm về Jim, ký ức lại lung linh trong sự tương phản sống động với cái ảm đạm của hiện thực. Sự tương phản ấy còn dữ dội hơn trong đoạn gặp gỡ giữa Falconer và Carlos. Đó vừa là sự tương phản của nhân vật – một kiệt quệ khát khao, một căng đầy nhựa sống; vừa là sự tương phản của ngoại cảnh – tà huy đỏ rực đổ bóng lên tấm poster khổ lớn màu xanh lợt, nơi đôi mắt kinh hoàng của Janet Leigh ở Psycho đang nhìn sâu vào lòng khán giả trong một nỗ lực tuyệt vọng để tìm lối thoát cho mình."


Việc nhìn ra được chi tiết vốn đã khó, có người làm được nhưng lại không biết diễn tả thế nào. Với bài viết này, chủ đề mỹ học là xuyên suốt. Rõ ràng thử thách của một chuyên gia thời trang khi làm phim cũng chính là hình ảnh và màu sắc, điều này anh Nham Hoa phân tích khá sát. Chỉ cần quá tay một tý thì có thể A Single Man có thể sẽ đóng vai trò như một MV, "Mỗi một khung hình của A single man đều có thể trở thành một tấm print-ad hoàn hảo. Cách Falconer xếp đặt tư trang của mình để chuẩn bị tự tử không còn là sự chỉn chu của một giáo sư đại học, mà mang đậm dấu ấn của một stylist. Và đoạn hồi ức đen trắng của Falconer về Jim, nếu như thêm vào một chai Yves Saint Laurent M7 thì hẳn là không khác gì một bức hình quảng cáo nước hoa for men chính hiệu."

Tom Ford, một huyền thoại từ ngành thời trang dấn thân qua điện ảnh, đó không phải là cuộc dạo chơi đơn thuần, điều mà người xem nhìn thấy rất rõ trong bộ phim này (và cả Nocturnal Animals gần đây). Tom Ford kiểm soát khá kỹ về cấu trúc trong khung hình, để ăn khớp với câu chuyện và đường dây kịch bản. Mỹ thuật là thế mạnh và người xem rất dễ bị hút vào đó trong phim của Tom Ford. Nhưng có 1 điều mà mình ấn tượng hơn cả ở anh, chính là cách kiểm soát nhịp điệu, tiết tấu của phim. Một bộ phim về đề tài đồng tính và tự tử, khi kết hợp với nhau, đã là một bi kịch, nhưng không nhất thiết diễn tả nỗi bi kịch đó bằng sự chậm rãi và u sầu quá mức. Chi tiết này trong bài viết của anh Nham Hoa có nhắc đến ngắn gọn ở phần cuối. Khung hình, màu sắc, trang phục, họa tiết, bối cảnh... sẽ được đem ra mổ xẻ khá nhiều, nhưng nếu như bỏ qua tiết tấu và nhịp điệu thì sẽ là một bất công lớn của Tom Ford, vai trò đạo diễn điện ảnh của anh sẽ hoàn toàn mờ nhạt.


Mượn Tom Ford để mình thể hiện sự hâm mộ anh Nham Hoa, hay mượn bài viết của anh Nham Hoa để chia sẻ cảm nghĩ về Tom Ford, lý do nào cũng đúng. Vì chỉ có một người có góc nhìn chi tiết mới đủ khả năng nhìn ra tài năng của nhân vật đặc biệt, và ngược lại, cũng chỉ có nhân vật đặc biệt mới đủ truyền cảm hứng cho những người viết tốt khám phá tài năng của họ.

Comments

Popular Posts