Những mối quan hệ nguy hiểm

"Rồi đây trên những lối đi này
Ta sẽ cùng ai tay nắm tay
Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng
Buông chìm tâm sự nửa đêm nay" (Thanh Tâm Tuyền)

Một bộ phim chỉ có 2 nhân vật chính, họ đối thoại cùng nhau hàng giờ liền, với mối quan hệ không xác định, rồi sau đó lặng lẽ chia xa - Đây luôn là thể loại thử thách lòng kiên nhẫn người xem. Một trong hai sẽ bắt đầu ngẫu nhiên. Có ai đó khơi gợi chủ đề, rồi người kia sẽ đưa ra nhận xét, và tạo thành một chuỗi câu chuyện liên hồi, không thực sự liên quan đến ai.

Thỉnh thoảng trong đời, chúng ta cũng sẽ có những cuộc đối thoại như thế. Từ cuộc gặp vô tình trên đường, cho đến cuộc gặp bí mật của đôi tình nhân cũ, hay những tình bạn tri âm… chúng ta nói về gia đình, con cái, rồi mổ xẻ vấn đề thời sự, chính trị, nghệ thuật, tôn giáo, xã hội, môi trường… Điều lạ lùng là chúng ta vẫn thích chia sẻ những điều khó nói nhất với người ít gắn bó nhất.

Mỉa mai thay, đôi khi chính họ mới là người biết được nỗi buồn, quá khứ và cả điểm yếu của chúng ta.

Không có nhiều phim làm tốt khi đi từ cuộc đối thoại này sang đối thoại khác, vì bất cứ những gì được chia sẻ trong phim, từng câu thoại, đều là thành tố quan trọng của phim, đi từ kịch bản và kết thúc ở kịch bản.

In the mood for love, Lost in Translation, Before Trilogy, The Dreamers, Once, Three colors: Red,… đã bắt đầu như thế. Từ những câu chuyện tầm phào, hai người đã dần dần bị hấp dẫn bởi đối phương, khiến cho hàng giờ đồng hồ, hay chỉ vài ngày ngắn ngủi, có thể lắng nghe câu chuyện của người kia, rồi đồng cảm, rồi tranh luận, rồi im lặng thở dài, rồi cười, rồi khóc… và họ đã thuộc về nhau thực sự.

Thỉnh thoảng, các cuộc trò chuyện không nhất thiết phải nói ra bằng lời, mà chỉ là chia sẻ tâm trí trong ánh mắt, cử chỉ... Như trong phim Sex, Lies, and Videotape, các nhân vật chính có đam mê nhất định với chủ đề tình dục, vốn thường được xem là điều riêng tư. Họ cởi bỏ quần áo, để lộ cơ thể trần trụi, và đi sâu vào những cuộc trò chuyện nhằm bộc lộ nội tâm sâu thẳm, kìm nén ký ức, thể hiện bất an, cảm giác tội lỗi và lo lắng của những người trẻ đương thời.


Trong "Red", không ai trong số các nhân vật chính biết nhau ở phần đầu bộ phim. Cô gái trẻ Valentine vô tình tông phải con chó nhỏ của ông Thẩm phán già đã về hưu, nên phải tìm đến ngôi nhà của ông. Từ hiểu lầm, họ đã trò chuyện rồi thấu cảm. Chỉ duy nhất, trong sự bất tận của thời gian và vũ trụ, nếu thời gian có thể bẻ gập, nếu có sự thay đổi nhỏ trong đời sống của cả hai, họ có thể đã có cùng độ tuổi, họ có thể đã yêu nhau. Thỉnh thoảng chúng ta cũng ước như thế, tại sao cuộc gặp với người này không diễn ra sớm hơn để câu chuyện được viết khác đi. Nhưng có muốn cũng không thể làm gì được. Thời gian có sức mạnh khác, nó tạo ra các cuộc gặp ngẫu nhiên, nhưng tàn nhẫn.




Mức độ đồng cảm về tinh thần chính là thứ nguy hiểm nhất, khiến cho các mối quan hệ trên không thể tiến, nhưng cũng chẳng lùi. “Nếu có bất kỳ loại phép màu nào trên thế giới này, nó phải nằm trong nỗ lực tìm hiểu ai đó để chia sẻ mọi điều với họ” – Celine trong Before Sunrise cũng đã khó khăn thừa nhận như vậy, sau một đêm trò chuyện với Jesse về hoài nghi trong tuổi trẻ của mình.

Cuộc gặp vô tình giữa Bob và Charlotte trong Lost in Translation là một sắp đặt của nỗi cô đơn, họ cùng nhau trò chuyện, uống rượu, đi dạo khám phá Tokyo, nỗi buồn được ngụy trang khéo léo trong các ánh đèn neon rực rỡ và các khu phố nhộn nhịp, cả hai nằm trên giường, trong khách sạn, không ai chạm vào ai, đôi môi họ cũng không tìm đến nhau, cũng không có những thân mật vượt xa tình cảnh thường thấy, họ nói chuyện rồi nghĩ về điều lớn hơn cả tình dục, đó là tình yêu.

Khi hai người có thể điềm tĩnh đối thoại cùng nhau, mới chính là lúc mối quan hệ đó có sức sống riêng. Thật buồn khi người có thể lắng nghe và chia sẻ được cùng ta, lại đến từ một mối quan hệ tình cờ, rồi có thể biến mất.

Trong thời đại ngày nay, mạng xã hội, smartphone đã làm lu mờ sự lãng mạn của những cuộc trò chuyện, sự tương tác của chúng ta và những người xung quanh rất khác nhau. Có lẽ vậy, mà khi xem các bộ phim trên, dù chỉ ra đời hơn 10 năm trước, nhưng người xem vẫn có cảm giác như đây là những câu chuyện cổ tích và hoài cổ.

Như một cảm giác xa xỉ, vậy mà khi có được, lại tạo ra sự hưng phấn, khoan khoái lạ lùng giữa nhịp sống nhàm chán, đều đặn đếm giờ từng ngày qua ngày. Những cuộc trò chuyện sâu lắng và đồng cảm, đã ở lại đó cùng với một nhân vật bí ẩn, họ chẳng là người thân, cũng chẳng là bạn, hoặc cũng chẳng phải là một cái tên trong danh bạ điện thoại của chúng ta.






Khi hai người có thể điềm tĩnh đối thoại cùng nhau, mới chính là lúc mối quan hệ đó có sức sống riêng. Trong thời đại ngày nay, mạng xã hội, smartphone đã làm lu mờ sự lãng mạn của những cuộc trò chuyện, sự tương tác của chúng ta và những người xung quanh chúng ta rất khác nhau. Có lẽ là vì vậy mà khi xem các bộ phim trên, dù chỉ ra đời hơn 10 năm trước, những người xem vẫn có cảm giác như những câu chuyện cổ tích, hoài cổ.




Như một cảm giác xa xỉ, vậy mà khi có được, lại tạo ra điều khoan khoái lạ lùng giữa nhịp sống nhàm chán, đều đặn đếm giờ từng ngày qua ngày.

Comments

Popular Posts