Leonard Cohen
Điều gì làm nên sự khác biệt giữa ca sĩ này và ca sĩ khác? Chắc có lẽ là ở sự hiện diện của họ trong không gian âm nhạc mà người nghe đang thuộc về, dẫu cho người ca sĩ đó không tồn tại. Điều duy nhất này, mình chỉ cảm nhận ở một vài người, như Nat King Cole, Evora, Alan Taylor, Nina Simone,... như Leonard Cohen.
Có một bộ phim tài liệu mới về câu chuyện tình yêu giữa Leonard Cohen và Marianne Ihlen, sẽ ra mắt tại LHP Sundance 2019 - Maryne & Leonard: Words of Love (Đạo diễn Nick Broomfield). Bà Ihlen là nguồn cảm hứng của rất nhiều nhạc phẩm nổi tiếng nhất của Cohen, bao gồm cả "Bird on a Wire” và “So Long, Marianne”. Là người phụ nữ cuối cùng của ông, như Cohen tự thú mình là "gã say lạc lối trong dàn đồng ca, đi tìm tự do". Ngày trước khi Ihlen qua đời vào năm 2016, Cohen đã gửi cho bà ấy một lá thư: "Anh nghĩ là anh sẽ theo em sớm thôi" và 4 tháng sau, Cohen qua đời. Đó là ngày 7/11/2016.
Nghe Leonard Cohen hát từ Youtube dĩ nhiên là sẽ khác với nghe từ CD, càng khác khi nghe ở một nơi nồng nàn khói thuốc như Era cafe. Khi ông cất tiếng hát, mình dường như đã nhìn thấy ông ngồi ở một góc gần quầy bar, kế bên là một điếu thuốc đang cháy dở và một ly rượu hạng nặng. Giọng của Cohen thô ráp và sần sùi, mùi vị như gỗ sồi, cách hát của ông là kiểu hút trọn nỗi buồn và tuyệt vọng một cách bình thản nhất mà mình từng biết.
Sinh ra trong một gia đình Do Thái, Leonard Cohen đã thừa hưởng truyền thống sùng đạo và nỗi bất an của một dân tộc đã từng lênh đênh suốt chiều dài của lịch sử. Ca khúc mà nhiều người nghe nhất của ông, Hallelujah, với sự cộng hưởng giữa nỗi buồn và sức mạnh tinh thần, đã trở thành điểm quyền rũ đối với khán giả khắp thế giới khi nó lay động một mạch tiềm ẩn sâu xa: Nỗi mặc cảm tội lỗi khi con người đánh mất địa đàng vì nỗi đam mê nhục dục trong tình yêu.
Từ rất sớm, mâu thuẫn giữa đòi hỏi của tâm linh và nhục dục đã nằm ở tâm điểm cuộc đời ông. Và ông đã dùng thơ ca để tự an ủi chính mình.
Cohen là một người lớn lên ở một khu dân cư trên sườn đồi Mount Royal, một nơi thơ mộng và bình yên quá đỗi, và những người sống ở đó rất có thể tự khắc sẽ nảy sinh tâm hồn thi ca. Bản thân Cohen cũng bắt đầu làm thơ sau khi đọc các tác phẩm của Federico García Lorca, nạn nhân của nội chiến Tây Ban Nha 1936. Do đó mà sau này nhiều ca khúc của Cohen có bóng dáng nỗi đau của con người, sự gãy đổ của niềm tin sau chiến tranh, những suy niệm về tôn giáo - đặc biệt là đạo Phật.
Xin thừa nhận là bản thân mình không rành về thơ ca, nhưng khi nghe các ca khúc của Cohen, tôi tìm thấy ngôn ngữ của ông được thể hiện rất đơn giản và rõ ràng. Cách dùng từ ngắn ngủi, không quá nhiều âm tiết, đôi khi mang chất thơ, đôi khi rất thông tục và những hình tượng trích dẫn từ Kinh thánh, trên một giai điệu, nhưng hình ảnh lại mờ ảo, một sự thể hiện không phải để trang điểm, mà để giải bày, nhằm khơi gợi khát khao đến cái đẹp trong tình yêu và cuộc sống bên ngoài những xung đột đời thường. Giọng hát của Cohen như tiếng nói van lơn của một người đàn ông có nhiều vết thương, nhưng điềm tĩnh và thỉnh thoảng có chút bông đùa. Nhưng có thể, đó là cách duy nhất để Cohen tiếp tục sáng tác và vượt qua sự trầm cảm của mình.
Cảm động nhất là với một người đã viết và hát rất nhiều về đạo, về đời, về lòng ham muốn, nỗi đam mê dục vọng, nỗi cô đơn của những kiếp người và niềm hy vọng, như Leonard Cohen
Mình không buồn vì sự ra đi của Leonard Cohen, mình nghĩ là ông đã không còn thuộc về thế giới này nữa, một thời đại buồn bã, đáng thương đang bị gặm nhắm bởi nhiều tiếng ồn và những trò lố. Với mình, những ca khúc của ông để lại có thể đã đủ để ca tụng cuộc sống này, và chắc chắn, sự hiện diện của ông sẽ luôn ở một góc trong quán Era đó, cùng với một điếu thuốc đang cháy dở...
Có một bộ phim tài liệu mới về câu chuyện tình yêu giữa Leonard Cohen và Marianne Ihlen, sẽ ra mắt tại LHP Sundance 2019 - Maryne & Leonard: Words of Love (Đạo diễn Nick Broomfield). Bà Ihlen là nguồn cảm hứng của rất nhiều nhạc phẩm nổi tiếng nhất của Cohen, bao gồm cả "Bird on a Wire” và “So Long, Marianne”. Là người phụ nữ cuối cùng của ông, như Cohen tự thú mình là "gã say lạc lối trong dàn đồng ca, đi tìm tự do". Ngày trước khi Ihlen qua đời vào năm 2016, Cohen đã gửi cho bà ấy một lá thư: "Anh nghĩ là anh sẽ theo em sớm thôi" và 4 tháng sau, Cohen qua đời. Đó là ngày 7/11/2016.
Nghe Leonard Cohen hát từ Youtube dĩ nhiên là sẽ khác với nghe từ CD, càng khác khi nghe ở một nơi nồng nàn khói thuốc như Era cafe. Khi ông cất tiếng hát, mình dường như đã nhìn thấy ông ngồi ở một góc gần quầy bar, kế bên là một điếu thuốc đang cháy dở và một ly rượu hạng nặng. Giọng của Cohen thô ráp và sần sùi, mùi vị như gỗ sồi, cách hát của ông là kiểu hút trọn nỗi buồn và tuyệt vọng một cách bình thản nhất mà mình từng biết.
Sinh ra trong một gia đình Do Thái, Leonard Cohen đã thừa hưởng truyền thống sùng đạo và nỗi bất an của một dân tộc đã từng lênh đênh suốt chiều dài của lịch sử. Ca khúc mà nhiều người nghe nhất của ông, Hallelujah, với sự cộng hưởng giữa nỗi buồn và sức mạnh tinh thần, đã trở thành điểm quyền rũ đối với khán giả khắp thế giới khi nó lay động một mạch tiềm ẩn sâu xa: Nỗi mặc cảm tội lỗi khi con người đánh mất địa đàng vì nỗi đam mê nhục dục trong tình yêu.
Từ rất sớm, mâu thuẫn giữa đòi hỏi của tâm linh và nhục dục đã nằm ở tâm điểm cuộc đời ông. Và ông đã dùng thơ ca để tự an ủi chính mình.
Cohen là một người lớn lên ở một khu dân cư trên sườn đồi Mount Royal, một nơi thơ mộng và bình yên quá đỗi, và những người sống ở đó rất có thể tự khắc sẽ nảy sinh tâm hồn thi ca. Bản thân Cohen cũng bắt đầu làm thơ sau khi đọc các tác phẩm của Federico García Lorca, nạn nhân của nội chiến Tây Ban Nha 1936. Do đó mà sau này nhiều ca khúc của Cohen có bóng dáng nỗi đau của con người, sự gãy đổ của niềm tin sau chiến tranh, những suy niệm về tôn giáo - đặc biệt là đạo Phật.
Xin thừa nhận là bản thân mình không rành về thơ ca, nhưng khi nghe các ca khúc của Cohen, tôi tìm thấy ngôn ngữ của ông được thể hiện rất đơn giản và rõ ràng. Cách dùng từ ngắn ngủi, không quá nhiều âm tiết, đôi khi mang chất thơ, đôi khi rất thông tục và những hình tượng trích dẫn từ Kinh thánh, trên một giai điệu, nhưng hình ảnh lại mờ ảo, một sự thể hiện không phải để trang điểm, mà để giải bày, nhằm khơi gợi khát khao đến cái đẹp trong tình yêu và cuộc sống bên ngoài những xung đột đời thường. Giọng hát của Cohen như tiếng nói van lơn của một người đàn ông có nhiều vết thương, nhưng điềm tĩnh và thỉnh thoảng có chút bông đùa. Nhưng có thể, đó là cách duy nhất để Cohen tiếp tục sáng tác và vượt qua sự trầm cảm của mình.
Cảm động nhất là với một người đã viết và hát rất nhiều về đạo, về đời, về lòng ham muốn, nỗi đam mê dục vọng, nỗi cô đơn của những kiếp người và niềm hy vọng, như Leonard Cohen
Mình không buồn vì sự ra đi của Leonard Cohen, mình nghĩ là ông đã không còn thuộc về thế giới này nữa, một thời đại buồn bã, đáng thương đang bị gặm nhắm bởi nhiều tiếng ồn và những trò lố. Với mình, những ca khúc của ông để lại có thể đã đủ để ca tụng cuộc sống này, và chắc chắn, sự hiện diện của ông sẽ luôn ở một góc trong quán Era đó, cùng với một điếu thuốc đang cháy dở...



Comments
Post a Comment