Mặt trăng (1)
Quả thực mình không có ký ức gì quá đặc biệt về Trung thu, và càng không thể "buộc" phải xem rằng đó là Tết đoàn viên, có ý nghĩa dành cho trẻ em. Phần vì những trải nghiệm đơn điệu hồi tuổi thơ. Chỉ duy nhất một câu hát trong Chú cuội là điều nhắc mình liên tưởng đến Trung thu nhất: mặt trăng.
Trong một bộ phim mình đã xem trên Youtube, "Một góc nhìn mới về mặt trăng" (A New View of the Moon) của Wylie Overstreet và Alex Gorosh. Bộ phim bắt trọn những khoảnh khắc ngạc nhiên, sung sướng của người qua đường khi họ nhìn Mặt Trăng và những lỗ thiên thạch qua kính thiên văn. Đối với một số người đó là lần đầu tiên trong cuộc đời và họ không thể tin vào mắt mình. Đến nay, dù vẫn chưa xác định rõ có phải mặt trăng được sinh ra từ một vụ va chạm xảy ra cách đây khoảng 4,5 tỷ năm giữa Trái Đất và một thiên thể tương đương Sao Hỏa hay không, nhưng với con người, đó vẫn là một nơi bí ẩn, là một khát khao để "fly me to the moon" trong thế giới tưởng tượng.
"Các em thích cười, muốn lên cung trăng, cứ hỏi ông trời, cho mượn cái thang"
Hồi bé, đây là một câu hát trẻ con bình thường quen thuộc. Đến khi lớn lên, đây lại như một câu bông đùa dành cho người hạnh phúc cô đơn nhiều hơn. Được tự do ở một cõi riêng tư, sở hữu một tâm hồn sống động, chính là ước mơ của những ai luôn từ chối sự ồn ào.
Nghĩ về mặt trăng, nghe những ca khúc về nó, đã giúp mình không ngần ngại loại bỏ cái tôi tầm thường, để thấy rằng, mỗi ánh mắt ở dưới trái đất, khi ngước nhìn lên bầu trời đêm, đều chỉ là một cái chấm nhỏ trong thiên hà, so với vẻ đẹp huyền diệu và vĩ đại của mặt trăng.
Đã từng có giai đoạn, mình sống vội, làm vội, ăn vội, vì luôn cảm thấy bận rộn trong công việc (nhưng thực ra là do không biết sắp xếp thời gian). Đó là khoảng thời gian khá tệ, vì mình quên cách nhìn ngắm lại chính cảm giác của mình, xém chút là đánh mất thói quen tìm hiểu gì đó mới mẻ, xa lạ, bí ẩn, khả năng quan sát giảm hẳn... Do đó, sự tồn tại của mặt trăng, như một ký hiệu ngầm để nhắc nhớ đến tâm hồn của chúng ta, một vẻ đẹp cần ngắm nghía thật lâu, và luôn có những điều lạ lẫm chưa bao giờ biết đến.

Mặt trăng, một vật thể lẻ loi, vĩ đại giữa màn đêm, luôn di chuyển theo tầm mắt của người ngắm nó, cũng chính là một biểu tượng thú vị, để khơi lại nhu cầu nhìn vào bản thân mình, tìm kiếm nó trong nỗi cô độc êm ái, trong những bước di chuyển về phía bóng tối, không ai biết, cũng chẳng cần ai biết, chỉ có chính người hạnh phúc cô đơn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp riêng tư đó.


Comments
Post a Comment