Viết cho N.
Có một câu nói mà tôi rất tâm đắc của họa sĩ người Pháp - Paul Cezanne trong suốt những năm qua, "Vũ trụ không hiểu tôi và tôi không hiểu vũ trụ, thế nên tôi rút lui". Đó là một lựa chọn tự nguyện êm ái, một cái kết chất đầy sự cô độc nhưng không bi lụy.
Tối nay, sau khi nói chuyện rất lâu với N., về điện ảnh, về cảm xúc, và hơn hết là một thế giới riêng của cậu, nơi đó không thuộc về hiện tại, nơi đó không có kẻ hở nào để chứa đựng điều vô nghĩa, dù chỉ là một làn hơi mỏng tang mà người khác không nhận ra nó. Tôi thấy N. cực đoan, sự cực đoan hiếm có ở một người trẻ, một người bạn cùng tuổi mình. Nhưng đồng thời, tôi cũng thấy N. dũng cảm, chấp nhận đứng thẳng cùng ngòi bút của mình cho đến thời điểm này, trong khoảng thời gian cầm cự lâu nhất vẫn còn có thể.
Thế giới của N., hay như thế giới của một ít (rất ít) người bạn khác của tôi, một thế giới không dễ dàng, một nơi chốn chứa đựng những nỗi niềm riêng tư không mong cầu được chia sẻ, hoặc quá nhiều đến mức tràn ra để có thể chia sẻ, một cuộc sống không thuận chiều với mọi người xung quanh nhưng sẵn lòng nuôi dưỡng, bao bọc và làm nảy mầm những triết lý riêng tư, một cách thoải mái và không hề cam chịu. Tôi cho rằng, đó là thế giới tồn tại của N., cũng như là thế giới không tồn tại của chúng ta.
Cái thế giới tồn tại trong N., luôn mòn mỏi trên những cuộc đi sâu hút vào cõi riêng và ngôn ngữ thấm đẫm chất tự tình. Cuộc viễn chinh trong thế giới đó không ngừng cự tuyệt các dạng quan hệ quyền lực, những cuộc chuyện trò mưu tính trước sau, không ngừng thẩm vấn bản thân và tra hỏi mọi điều xung quanh: liệu cuộc sống của mình đã đầy đủ ý nghĩa chưa? Và câu trả lời, dù trong mọi hoàn cảnh, trong mọi mối quan hệ, luôn là chưa.
Thế giới tồn tại của cậu ấy, đã đồng thời tạo ra một bi kịch không sao phủ nhận được trong chính mớ cảm xúc bất định đó. Cuộc sống không khuôn khổ, cảm xúc không ổn định, hạnh phúc không cần xác định, và nỗi buồn thậm chí cũng không cần nêu tên. Nhưng cậu vẫn chọn thế giới này, cậu biết rằng, dù loay hoay với nó, dù không ngừng viết, không ngừng đọc, không ngừng nghe, để đi tìm cái gọi là ý nghĩa nhân bản, và bất lợi nhất là, dù không hạnh phúc.
Bởi vì đó là cái thế giới, mà chỉ đơn giản là, nếu N. bước ra, dù chỉ một chân, thì cậu sẽ không còn là chính mình nữa.
Hãy sống như thế, N. nhé!
Thùy


Comments
Post a Comment