"It’s a cold and it’s a broken Hallelujah"
Khoảng 6 năm trước vào một đêm giữa tháng 12 tại Era Cafe, tôi còn nhớ trời cũng mưa như hôm nay, để hoà giải với cơn nóng bức của Sài Gòn những ngày cận kề Giáng Sinh. Đó là lần cuối chúng tôi gặp nhau trước khi anh về lại Đức.
Tôi luôn là người chờ đợi anh. Nhưng hôm đó thì ngược lại, và có lẽ cũng là lần duy nhất. Khi tôi đến, thì anh đã yên vị ở góc bàn bên cửa sổ. Cô bé phục vụ vẫn vô tư như mọi khi, vì chẳng bao giờ để ý đến những chiếc bàn ở xa và đôi khi còn để cho nến tắt. Chúng tôi chỉ còn một giờ cho nhau.
Được bao bọc trong sự tĩnh lặng, giọng hát của Leonard Cohen từ máy phát nhạc vẫn trầm đục và bình thản, tôi cảm tưởng ông đang đứng ở góc quầy quan sát chúng tôi. Qua ánh sáng yếu ớt của ngọn nến, tôi lại khát khao muốn nhìn anh thật kỹ, cả những nếp nhăn ở khoé mắt khi anh cười, cả màu tóc không còn đều màu, cả dáng vẻ của anh mỗi khi chống cằm.... Tôi muốn ghi nhớ tất cả về anh. Tôi muốn cảm nhận từng nét chuyển động của anh trong đêm. Ngắm anh, tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng khi trái đất mời tôi khiêu vũ. Era và cả album hôm ấy của Cohen đường như được điều chỉnh một cách bí ẩn, để cho phép chúng tôi tận hưởng trọn vẹn hiện thực còn lại của cuộc tình này.
Khi bản Hallelujah bắt đầu, ánh nến vuốt ve gương mặt anh, làm tiêu tan bầu không khí đặc quánh của màn đêm đang thấm vào chúng tôi. Tiếng hát của ông nhập định cùng một đêm mưa tháng 12, đã mở ra dư âm khó quên cho cuộc gặp cuối cùng của hai con người, rồi sẽ thuộc về hai thành phố chỉ trong ba ngày tới. Khoảnh khắc này, cũng mở đường cho ký ức không thể nào quên, một điểm không thể quay lại, một cú sét đánh.
Cơn gió lạnh thổi qua vai chúng tôi khi bước ra khỏi quán. Cơn mưa để lại cho góc đường Trần Quốc Thảo loang một dải màu sống động. Ánh đèn đường hiệp thông ngọt ngào với bầu trời đêm Sài Gòn. Lời cuối cùng chúng tôi dành cho nhau chỉ là câu "chúc ngủ ngon". Trước khi ra về, chúng tôi bắt tay và cùng nhìn nhau lần nữa, lần nữa và cả lần nữa.
Tất cả là vì đêm nay.
Tôi luôn là người chờ đợi anh. Nhưng hôm đó thì ngược lại, và có lẽ cũng là lần duy nhất. Khi tôi đến, thì anh đã yên vị ở góc bàn bên cửa sổ. Cô bé phục vụ vẫn vô tư như mọi khi, vì chẳng bao giờ để ý đến những chiếc bàn ở xa và đôi khi còn để cho nến tắt. Chúng tôi chỉ còn một giờ cho nhau.
Được bao bọc trong sự tĩnh lặng, giọng hát của Leonard Cohen từ máy phát nhạc vẫn trầm đục và bình thản, tôi cảm tưởng ông đang đứng ở góc quầy quan sát chúng tôi. Qua ánh sáng yếu ớt của ngọn nến, tôi lại khát khao muốn nhìn anh thật kỹ, cả những nếp nhăn ở khoé mắt khi anh cười, cả màu tóc không còn đều màu, cả dáng vẻ của anh mỗi khi chống cằm.... Tôi muốn ghi nhớ tất cả về anh. Tôi muốn cảm nhận từng nét chuyển động của anh trong đêm. Ngắm anh, tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng khi trái đất mời tôi khiêu vũ. Era và cả album hôm ấy của Cohen đường như được điều chỉnh một cách bí ẩn, để cho phép chúng tôi tận hưởng trọn vẹn hiện thực còn lại của cuộc tình này.
Đêm hôm đó, khoả lấp sự im lặng cố tình chỉ có âm nhạc của quán. Thỉnh thoảng chúng tôi mỉm cười và đoán xem bài hát này tên gì. Anh nói về một ca khúc, tôi nói về một ca khúc khác. Cảm ơn Leonard Cohen. Và thật tự do, chúng tôi không hề có một câu hỏi nào về tương lai lẫn quá khứ.
Khi bản Hallelujah bắt đầu, ánh nến vuốt ve gương mặt anh, làm tiêu tan bầu không khí đặc quánh của màn đêm đang thấm vào chúng tôi. Tiếng hát của ông nhập định cùng một đêm mưa tháng 12, đã mở ra dư âm khó quên cho cuộc gặp cuối cùng của hai con người, rồi sẽ thuộc về hai thành phố chỉ trong ba ngày tới. Khoảnh khắc này, cũng mở đường cho ký ức không thể nào quên, một điểm không thể quay lại, một cú sét đánh.
Cơn gió lạnh thổi qua vai chúng tôi khi bước ra khỏi quán. Cơn mưa để lại cho góc đường Trần Quốc Thảo loang một dải màu sống động. Ánh đèn đường hiệp thông ngọt ngào với bầu trời đêm Sài Gòn. Lời cuối cùng chúng tôi dành cho nhau chỉ là câu "chúc ngủ ngon". Trước khi ra về, chúng tôi bắt tay và cùng nhìn nhau lần nữa, lần nữa và cả lần nữa.
Tất cả là vì đêm nay.


Comments
Post a Comment