In the mood...

Cũng khá lâu mình không còn nhắc đến In the mood for love nữa. Khi cuối cùng, Châu Mộ Văn và Tô Lệ Trân rời xa nhau, gam màu lạnh thống trị màn hình, những tảng đá xám muôn trùng kéo theo vệt nắng xuyên qua bầu trời xanh thẳm. Không gian bắt đầu mở rộng và thu nhỏ con người lại, các căn nhà trọ thưa người được chuyển đổi liên tục để tạo ra cảm giác trống rỗng kéo dài. Con người thay đổi, tình yêu ở lại. Trước đây, việc xem nhiều lần "In the mood for love" không chỉ đơn giản là sở thích, mà gần như đó là cách để tôi lúy tạo cảm giác nhìn mọi thứ dừng lại - một trạng thức của khoảnh khắc.

Đó là khoảng thời gian mà "In the mood..." là bộ phim gắn liền với cảm giác của tôi về tình yêu, như một ca khúc trong phim Te Quiero Dijiste. (Anh đã nói rằng: Anh yêu em) do Nat King Cole hát. Sau khoảnh khắc cuồng nhiệt, định mệnh trả lại cho hai người dư âm thinh lặng kéo dài. Là cảm giác tội lỗi và khát khao chồng chéo với nhau. Tiến thoái lưỡng nan, họ không thể đi xa hơn, nhưng càng không thể trở về tình cảnh ban đầu. Liệu đây có phải là bản chất của lãng mạn khi cả hai cùng đứng yên? Tình thế đó thực sự đã khắc họa ra cái gọi là "in the mood" for love. Khi cả hai không chuyển động, tại căn phòng số 2046, hay dưới hàng hiên trú mưa đêm dưới ánh đèn vàng, tựa vào vai nhau ở hàng sau xe hơi, ngồi lặng lẽ đối diện trong quán ăn, đó là sự thân mật được tạo ra bởi cảm giác, và người xem cũng dự phần.




Còn giờ đây, những bộ phim với chủ đề kí ức, những biến dạng mơ hồ trong mối quan hệ yêu đương, là điều tôi thấy quen thuộc đến mức vừa chán nhàm vừa lo sợ, có thể xuất phát từ cảm giác về một bản sắc gốc của tình yêu bị thời gian ăn mòn, bị che đậy...
 
Việc đắm chìm vào một cuộc tình không có kết thúc, cũng tựa với việc tôi tìm kiếm cái xa lạ trở thành nguồn cảm hứng, thành một dạng thức của tình yêu trong mơ tưởng, trong kìm nén, trong nín lặng, trong chịu đựng xa cách, trong nỗi khắc khoải dày vò, trong cảm giác bất an vì xung đột giữa tự do và lề thói xã hội. Tình yêu ấy, được nuôi dưỡng bởi những bất định trong tâm trí, như cách khơi lại cảm giác đau đớn của da thịt trước khi là vết sẹo, nỗi hoài nhớ da diết của một người, lẽ ra không nên nhớ nhưng lại càng không bao giờ quên.
 
Người xem, có thể ai cũng nhận ra cái "in the mood" này, vừa nguy hiểm vừa kích thích, vừa hưng phấn vừa tội lỗi, vừa muốn che giấu vừa muốn giải phóng. Nhưng thật buồn cười, cảm giác trên đã nuôi sống nhiều mối tình điện ảnh. Và khán giả điện ảnh, cũng không thôi ngưỡng vọng và suy tư về nó.
Mỗi khi Valentine đến, tôi không có kỷ niệm gì, nhưng tôi nghĩ rằng, những biến thể xa lạ của tình yêu - cũng là một phần của tình yêu. Là thực hay là mộng - cũng chỉ là trạng thức của tình yêu. Đến với nhau hay phải chia cách - cũng là chỉ là tình cảnh của tình yêu. Con người chỉ có yêu hay hết yêu. Có lẽ tình yêu cũng chỉ đơn giản là vậy.

Comments

Popular Posts