2/2021
Mặc dù tâm tư con người cuối năm thường chộn rộn, nhưng thiên nhiên còn biết lắng nghe. Nhìn những tán cây kham nhẫn biết đợi, tôi nhận thấy thời gian không hề khắc nghiệt. Chỉ là chúng ta đã muốn thời gian chứng kiến cuộc đua của nhau.
Cuối năm nhìn lại mười hai tháng, hay cuối một đoạn đời nhìn lại những năm tháng đã qua, hay nhớ về kỷ niệm sống từ người đã mất, có lẽ cảm giác cũng chẳng khác gì nhau. Năm rồi, khi nhiều thứ xung quanh chậm lại vài nhịp, tôi có dịp nghe nhạc nhiều hơn. Mỗi ngày. Có một dạo, chỉ có tôi và âm nhạc, cũng có thể gọi là chúng tôi. Thậm chí, tôi nhớ đến vài người xung quanh cũng chỉ qua âm nhạc. Những ngày lang thang một mình, tôi vào lại blog đọc những ghi chép cũ của D. về âm nhạc, hay những thiện mỹ thâm hậu trong trời đất mà cậu từng chia sẻ. Vào đêm Giáng sinh, tôi thử vào nhà thờ Khói Đồng, Nam Định, một thành phố không quen biết ai. Tôi ngồi ở dãy ghế cuối cùng, theo dõi nghi thức làm lễ trong điện chính, nghe thánh ca và những lời giảng của Cha. Tôi nghĩ đến D. và cả chính mình. Lúc cậu còn sống, tôi phớt lờ khi nghe D. kể về tôn giáo, về lòng cống hiến, vì tôi không liên quan. Đến khi D. mất, tôi lại bắt đầu quan sát. Thật nực cười. Khi một ai đó quan trọng ra đi, họ không để lại gì cả ngoài những câu hỏi mở. Đêm đó, khi đi dọc trên con đường Lê Hồng Phong từ nhà thờ bước ra, rồi qua công viên, tâm tôi tĩnh lặng, chỉ đeo tai nghe và chìm vào âm nhạc, một playlist của King Crimson. Không dự định và cũng không mong muốn gì. Và thế là tôi tự do để đi vào một mùa xuân mới.


Comments
Post a Comment