Waiting for a smile from a sunchild...

Bao phủ bầu trời là tấm vải bạt đen tuyền, ánh trăng duy nhất hiện ra.
 
Thời gian cần thiết để hành tinh chúng ta quay trọn một vòng quanh trục, cũng tương đương thời gian cần thiết để mặt trăng quay trọn một vòng quanh trái đất. Mặt trăng chỉ hiện ra một phần bề mặt cho trái đất chiêm ngưỡng, nhưng phần bí ẩn kia - dù không thể thấy, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được. Chúng ta thấm được vài phần mất mát, cũng là vì đã trải qua nhiều lần hạnh phúc. Chúng ta hết lòng giữ lấy sự sống, cũng bởi vì đã cảm nhận phần nào cái chết. 

Một người sống 100 năm cũng chỉ thấy thời gian tăng thêm 0.002 giây, tính từ lúc anh ta sinh ra và chết đi. Ý nghĩa duy nhất nằm ở giữa, sự sống khi đó buộc phải vận động. Xen kẽ đó là những bất hạnh và niềm vui cũng thay phiên nhau để gia tăng ý nghĩa cho sự sống, như một câu thoại trong phim Such a beautiful day. Và đó cũng là lúc mình nhớ đến câu "Playing hide and seek with the ghosts of dawn, waiting for a smile from a sunchild..." trong bài Moonchild của King Crimson.



Lạc quan có lẽ là điều mơ hồ nhất và cũng tuyệt vời nhất của cuộc sống này. 2021 đã trải qua hơn 200 ngày, dẫu đáng sợ thật, nhưng không có nghĩa là nó đáng bỏ đi. Hàng chục sự kiện buồn bã và căng thẳng diễn ra tiếp nối nhau, con người bị mô tả bởi hàng loạt từ ngữ xấu xí từ chính đồng loại của mình. Cảm giác bất an, lo lắng không ngừng tấn công. Cùng lúc đó, vẫn có hàng ngàn lời cảm ơn của con người dành cho nhau, vì đã nhường chỗ, đã tặng đồ ăn, đã giới thiệu công việc, đã giảm tiền thuê nhà, đã chịu tâm sự những điều khó nói, đã dành thời gian lắng nghe người khác, đã hạn chế tiêu xài hoang phí,... 

Dẫu ảm đạm, nhưng không có nghĩa trong thời gian qua, chúng ta cũng không tìm ra thứ gì đẹp đẽ. Chẳng hạn như ít nhất là cũng có đêm, chúng ta được nhìn thấy mặt trăng rực rỡ như thế này.

Comments

Popular Posts