Qua Radio...
GREENFIELDS
Trong cái lần đầu nghe Greenfields trên radio, mình đã chắc rằng sẽ không thể nào quên cái sự bình lặng và êm đềm gần như tuyệt đối này. Chẳng cầu kỳ, chỉ mỗi phần đệm đàn ghita thùng thôi cũng đủ để tôn vinh nỗi buồn ý nhị và những nuối tiếc trầm ngâm, chất men của thời gian khó mà có thể làm phai đi màu xanh tự do ấy, thanh thản để đan cài những bản du ca của hai người yêu nhau.
Thêm chút nữa, phần phối bè ăn ý và đầy thấu hiểu của nhóm The Brothers Four, của 4 người bạn thân có chất giọng vừa dày vừa ấm đã tạo nên một Greenfields giản dị và chân thành, hi vọng tỏa khắp các chân trời, yêu thương ôm lấy những cánh đồng, và cũng thật buồn khi chia lìa trong hoang vắng.
KILLING ME SOFTLY
Trong số các giọng nữ đã từng hát "Killing me softly" thì mình thích nhất là Roberta Flack và Eva Cassidy, còn nam thì chỉ kết mỗi Johnny Mathis. Mà bản nào cũng đều là những nỗi đau rất dịu dàng
Nhưng trong bản của Roberta có một điểm cực kỳ sắc sảo, đó là lối hòa âm phối khí kết hợp đàn dây với bộ gõ, tạo nên những nhịp điệu rất uyển chuyển khoan thai, chọn sự tương phản làm điểm nhấn, chưa kể bản thân chất giọng soul jazz của Roberta Flack là cực kỳ tinh tế và ấm áp... Tựu trung thì cái hay của bài hát này không bàn phím nào tả xiết.
BESAME MUCHO
Tác giả của Besame Mucho (Consuelo Velasquez) khi sáng tác bài hát này mới chỉ là một thiếu nữ Mexico 15 tuổi. Cũng giống như Cung Tiến của Hoài Cảm, ông đã cho ra đời bài hát đó khi chỉ mới 14 tuổi. Giai điệu du dương, lời ca trữ tình, điệu nhạc chầm chậm, thỉnh thoảng có đôi chỗ tỉ tê u sầu nhưng tình yêu vẫn rất đậm sâu nồng nàn. Lý do vì sao mà chỉ mới ở độ tuổi dậy thì này mà họ đã có thể cho ra đời một Besame Mucho hay một Hoài Cảm? Câu trả lời có thể liên quan đến thời cuộc, bối cảnh xã hội và cả cách mà họ suy tưởng, dằn vặt và chống chọi với định kiến, quan niệm bó hẹp một thời về chuyện tình yêu ngày xưa.
Thật ra thì bản gốc của Besame Mucho mình cũng không biết do ai hát, dù cho bản tình ca xuyên thế kỷ này đã có hơn 2000 phiên bản khác nhau. Nhưng mình yêu nhất là phiên bản của Cesaria Evora, dù cho giọng ca thiên thần của Andrea Bocelli thì được mọi người nghe nhiều hơn, và mình thì cũng thích lắm.
Nghe Besame Mucho, người ta say sưa như thể đang được nghe kể chuyện về một tình yêu đẹp và thăm thẳm những nỗi buồn, trong đó đan cài những lời thì thầm từ cô gái: "hãy hôn em thật nhiều!", mà đó cũng chính là tên của bài hát.
Với mình thì bản nhạc Besame Mucho không có điểm kết thúc, là những nụ hôn kéo dài miên man của đôi tình nhân kia, là nỗi nhớ người yêu không bao giờ phai, khoảnh khắc này là triền miên bất tận, là dư âm sẽ theo hoài đi mãi cho dù họ có còn gặp nhau hay không, còn sống hoặc có thể đã chết.
EL CONDOR PASA
Bản nhạc của quê hương, của nắng gió, của những điều xưa cũ và nỗi nhớ nhà khôn nguôi của phận người tha hương. Tiếng sáo thần dương réo rắt trên nền giai điệu quen thuộc của Peru, từ các cộng đồng thổ dân sinh sống vùng cao nguyên, người ta nhìn thấy có những cánh chim đại bàng đang chầm chậm xoải cánh bay trên bầu trời xanh thẳm, lướt qua mặt hồ, qua cánh đồng, qua những khung cảnh bình yên của quê hương khi ráng chiều.
El Condor Pasa sau này được đôi song ca Simon & Garfunkel viết lời tiếng Anh với tựa đề If I could, giọng ca trầm ấm phản chiếu nỗi lòng nặng trĩu khi mọi thứ đều đã khác xưa, khi con người ta không còn được trở về. Điều khiến cho El Condor Pasa trở nên lưu luyến vô tận chính là tiếng đàn charango đặc trưng ở những vùng núi, của dân tộc Inca. El Condor Pasa là nỗi buồn nhớ quê không ai oán, là nỗi buồn được chấp nhận để thấm vào cuộc sống và nhẹ nhàng lướt gió như chim đại bàng.


Comments
Post a Comment