Chẳng phải tất cả những điều ta làm và cố gắng, chỉ là để được hạnh phúc hơn một chút hay sao?
Có một sự thật khó chấp nhận, nhưng mạng xã hội lại là nơi phơi bày rõ nhất: Con người sinh ra vốn dĩ không hề bình đẳng.
Một anh bạn tôi nói rằng, truyền thông đang định hình thế giới của chúng ta - Một người làm việc trong ngành truyền thông như tôi, cũng chẳng vui vẻ gì khi nghe đến đây. Khi những điều tiêu cực, những tin giả trắng trợn phô trương sức mạnh, lan truyền nhanh sự ảnh hưởng của nó, là lúc đời sống nhân loại bị đẩy sâu vào trong nỗi bất an khôn tả, con người sống trong cảm giác phi lý triền miên, thì cuộc kiếm tìm về ý nghĩa tồn tại - đã trở nên thách thức và khốc liệt hơn bao giờ hết.
Vì sao được là chính mình trong xã hội hiện nay, lại trở nên khó khăn đến như vậy?
Trong kỷ nguyên Internet và mạng xã hội, trường năng lượng mở rộng không gian hoạt động cũng như tầm ảnh hưởng. Khi online, ta tương tác với hàng trăm, hàng ngàn người khác nhau, thông qua các hình thức đa dạng như feeds, chat, video, hình ảnh... Một thế giới mới vận hành song song với cuộc sống thực. Qua câu chữ và hình ảnh, mối liên hệ của từng cá nhân gần như không giới hạn. Qua đó, chúng ta tiếp xúc với nhiều nguồn năng lượng khác nhau. Và có không ít là nguồn năng lượng xấu. Ở mức độ khó nhận diện hơn, năng lượng tiêu cực của mạng xã hội đến từ những thứ tưởng chừng rất tích cực. Nhưng chúng ta quên rằng, một đặc tính quan trọng của thông tin trên mạng là: thể hiện bề mặt. Có những người thường khuyên bảo người khác trong mọi vấn đề, phán xét hành động mà người trong cuộc phản ứng là đúng, hay sai - trong khi anh/chị ta chưa bao giờ trải qua nỗi đau tương tự. Đời sống, sức khoẻ tinh thần của người trong cuộc đã bị những người không quen biết chi phối, thậm chí tệ hơn, là thao túng. Chúng ta biết quá nhiều về nhau, nhưng lại thiếu sự thấu hiểu, bởi không thể cam đoan tất cả đều là sự thật.
Chúng ta say mê và muốn được giống những hình ảnh ảo diệu của người khác. Kỳ thực, hình ảnh trên mạng của người khác, cũng như các ảo ảnh trên sa mạc, chỉ kéo người ta đi thật xa, không thể đến đích hoặc bỏ qua nguồn nước ngay gần bên.
Thay vì nhìn vào chính mình, chấp nhận thực tế cuộc sống, tính chất công việc, hiểu rõ mình cần gì, yêu ai, thích gì... thì chúng ta lại bị dẫn dắt bởi những bóng ma thành đạt giăng mắc khắp nơi. Những hình ảnh ấy phần lớn cũng không phải là sự thật. Cũng giống như một cảnh trong phim Secrets and Lies, một cặp vợ chồng thành đạt điển hình, tươi cười, nâng niu đôi tay nhau trước ống kính, nhưng khi ánh đèn vừa tắt, họ buông thõng tay nhau xuống một cách lạnh lùng... Chạy trên đường đua không có vạch đích, dù có đạt được một vài thành công, ta vẫn không thể hài lòng, bởi ngay lúc đó trên mạng xã hội, lại có ai đó nổi trội hơn ta. Một cuộc đua 24/7 khiến ai cũng có khao khát phải bay thật cao, chạy thật nhanh. Ai cũng mong muốn được người khác chú ý từ các nội dung, thông điệp có chủ đích, mà lại bỏ qua yếu tố cơ bản: thấu hiểu chính mình. Đây chính là một trong những nguyên nhân khiến bệnh trầm cảm lên ngôi trong thế kỉ 21.
Tôi cũng là một con người hiếu thắng và thích được chú ý. Nhưng tôi đã đôi chút khựng lại cho đến khi xem Fight Club cách đây 2 năm trước. Trải nghiệm là của ta, thực hiện bằng thời gian sống của ta. Đây là cuộc sống của ta, và nó sẽ kết thúc chỉ trong nháy mắt vào một lúc nào đó... Vậy sao ta phải gán nó với gương mặt người khác, đối chiếu với trải nghiệm của người mà ta không biết? Vì sao ta phải chơi theo luật chơi của họ?
Một anh bạn tôi nói rằng, truyền thông đang định hình thế giới của chúng ta - Một người làm việc trong ngành truyền thông như tôi, cũng chẳng vui vẻ gì khi nghe đến đây. Khi những điều tiêu cực, những tin giả trắng trợn phô trương sức mạnh, lan truyền nhanh sự ảnh hưởng của nó, là lúc đời sống nhân loại bị đẩy sâu vào trong nỗi bất an khôn tả, con người sống trong cảm giác phi lý triền miên, thì cuộc kiếm tìm về ý nghĩa tồn tại - đã trở nên thách thức và khốc liệt hơn bao giờ hết.
Vì sao được là chính mình trong xã hội hiện nay, lại trở nên khó khăn đến như vậy?
Trong kỷ nguyên Internet và mạng xã hội, trường năng lượng mở rộng không gian hoạt động cũng như tầm ảnh hưởng. Khi online, ta tương tác với hàng trăm, hàng ngàn người khác nhau, thông qua các hình thức đa dạng như feeds, chat, video, hình ảnh... Một thế giới mới vận hành song song với cuộc sống thực. Qua câu chữ và hình ảnh, mối liên hệ của từng cá nhân gần như không giới hạn. Qua đó, chúng ta tiếp xúc với nhiều nguồn năng lượng khác nhau. Và có không ít là nguồn năng lượng xấu. Ở mức độ khó nhận diện hơn, năng lượng tiêu cực của mạng xã hội đến từ những thứ tưởng chừng rất tích cực. Nhưng chúng ta quên rằng, một đặc tính quan trọng của thông tin trên mạng là: thể hiện bề mặt. Có những người thường khuyên bảo người khác trong mọi vấn đề, phán xét hành động mà người trong cuộc phản ứng là đúng, hay sai - trong khi anh/chị ta chưa bao giờ trải qua nỗi đau tương tự. Đời sống, sức khoẻ tinh thần của người trong cuộc đã bị những người không quen biết chi phối, thậm chí tệ hơn, là thao túng. Chúng ta biết quá nhiều về nhau, nhưng lại thiếu sự thấu hiểu, bởi không thể cam đoan tất cả đều là sự thật.
Chúng ta say mê và muốn được giống những hình ảnh ảo diệu của người khác. Kỳ thực, hình ảnh trên mạng của người khác, cũng như các ảo ảnh trên sa mạc, chỉ kéo người ta đi thật xa, không thể đến đích hoặc bỏ qua nguồn nước ngay gần bên.
Thay vì nhìn vào chính mình, chấp nhận thực tế cuộc sống, tính chất công việc, hiểu rõ mình cần gì, yêu ai, thích gì... thì chúng ta lại bị dẫn dắt bởi những bóng ma thành đạt giăng mắc khắp nơi. Những hình ảnh ấy phần lớn cũng không phải là sự thật. Cũng giống như một cảnh trong phim Secrets and Lies, một cặp vợ chồng thành đạt điển hình, tươi cười, nâng niu đôi tay nhau trước ống kính, nhưng khi ánh đèn vừa tắt, họ buông thõng tay nhau xuống một cách lạnh lùng... Chạy trên đường đua không có vạch đích, dù có đạt được một vài thành công, ta vẫn không thể hài lòng, bởi ngay lúc đó trên mạng xã hội, lại có ai đó nổi trội hơn ta. Một cuộc đua 24/7 khiến ai cũng có khao khát phải bay thật cao, chạy thật nhanh. Ai cũng mong muốn được người khác chú ý từ các nội dung, thông điệp có chủ đích, mà lại bỏ qua yếu tố cơ bản: thấu hiểu chính mình. Đây chính là một trong những nguyên nhân khiến bệnh trầm cảm lên ngôi trong thế kỉ 21.
Tôi cũng là một con người hiếu thắng và thích được chú ý. Nhưng tôi đã đôi chút khựng lại cho đến khi xem Fight Club cách đây 2 năm trước. Trải nghiệm là của ta, thực hiện bằng thời gian sống của ta. Đây là cuộc sống của ta, và nó sẽ kết thúc chỉ trong nháy mắt vào một lúc nào đó... Vậy sao ta phải gán nó với gương mặt người khác, đối chiếu với trải nghiệm của người mà ta không biết? Vì sao ta phải chơi theo luật chơi của họ?
Là chính mình, còn có một ý nghĩa quan trọng khác: Ta không cần phải giống một ai đó để cảm thấy hạnh phúc. Chẳng phải tất cả những điều ta làm và cố gắng, chỉ là để bớt cô đơn, vui vẻ và dễ chịu mỗi ngày, để được hạnh phúc hơn một chút hay sao?


Comments
Post a Comment