Vì sao mình lại thích lắng nghe âm thanh, âm nhạc đến vậy?
Câu hỏi này không phải xuất phát từ người khác, mà là từ chính tôi. Âm thanh là dao động cơ học lan truyền trong mọi hiện diện của đời sống, nhưng nó chỉ tồn tại trong vài phút giây ngắn ngủi rồi biến mất. Chúng ta có thể nghe một bản nhạc 5 phút hàng trăm lần. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ lặp lại cùng một cảm giác ở mỗi lần nghe, vào những trường đoạn đặc biệt. Khi nhạc vang lên và lướt qua, nó sẽ biến mất theo những âm thanh khác như tiếng gió, tiếng mưa, tiếng lá cây, tiếng xe cộ, tiếng bước chân, tiếng máy quạt, tiếng người xôn xao,... và cả tiếng lòng của người nghe nhạc. Khi một bản nhạc vang lên, từ giây 0:01 qua đi, là nó cũng đang dần dần kết thúc, dần dần tan biến. Ta có thể nhớ giai điệu, nhưng sẽ không bao giờ lấy lại được trạng thức đã có. Và vì âm thanh ấy sẽ biến mất, dù có cố gắng níu giữ hàng trăm lần, thì nó cũng sẽ không bao giờ thuộc về ta. Vậy vì sao tôi lại thích một thứ nó sẽ trôi đi như thế? Vì khi biết rằng trên đời này, chúng ta sẽ không bao giờ có lại được lần thứ hai trong đời, được trải qua khoảnh khắc kỳ diệu như lần đầu tiên nghe bản nhạc ấy, thì ta sẽ chấp nhận như nó vốn là, sẽ luôn tan biến và mất đi, để ta có thể thưởng thức nó trọn vẹn nhất. Và cũng là để không bị ám ảnh bởi những điều vô nghĩa, những thanh âm chói tai.
Loài người chúng ta đã tiêu tốn quá nhiều vào việc tạo ra và lắng nghe âm nhạc, và thậm chí ngay cả khi thiếu vắng các nguồn bên ngoài, chúng ta vẫn không ngừng chơi nhạc trong đầu.
Hình như có ai đó đã từng nói, cuộc sống này cũng như một bản nhạc. Tôi rất thích. Dù đó là một lối so sánh cũ. Vì chúng ta cũng đang lặp đi lặp lại những điều quen thuộc mỗi ngày, cả tốt lẫn xấu, cả điều nên lẫn không nên làm, gặp gỡ vài người khiến ta vui và rất nhiều người ta không thích... Nhưng không còn cách nào khác là vẫn tiếp tục trải nghiệm nó, thưởng thức cuộc sống, đi qua từng trường đoạn. Và rồi, tất cả chỉ là để trôi dần đến sự kết thúc của bản nhạc.



Comments
Post a Comment