"Ai lại muốn sống mãi trên thiên đường ở tuổi 63?"
Gandalf trong Lord of The Rings đã có một câu hỏi khá hay dành cho Frodo khi Đoàn Hộ Nhẫn đang ở dưới hầm Gollum. "Thế giới này có rất nhiều người đáng sống thì đã chết, và cũng có rất nhiều người đáng chết nhưng vẫn sống. Dù vậy, thì cậu có quyền năng để tác động được không? Đó là điều chúng ta không thể can thiệp. Kể cả những người thông thái nhất cũng không tiên lượng được..."
Bất giác, tôi nghĩ đến những cái chết từng xuất hiện trên màn ảnh. Tôi nhớ lại cảm giác khi xem cảnh cuối cùng của bộ phim Meet Joe Black cách đây chưa lâu. Khi hai nhân vật chính đi vào bóng tối, phía sau là một bầu rời rực rỡ pháo hoa. Thần Chết quay lại, nở một nụ cười xen lẫn dòng nước mắt. Trong giây phút ấy, tôi cảm nhận được điều anh ấy đang cảm nhận, dù không thể diễn tả bằng lời. Cuộc sống này quý giá biết bao nhiêu. Đặc biệt là khi nói lời chào tạm biệt.
Cũng như trong bộ phim What Dreams May Come đã làm nên tên tuổi của Robin Williams. Trong đó, nhân vật của Cuba Gooding Jr. đã nói: "Ai lại muốn sống mãi trên thiên đường ở tuổi 63?". Và ông cũng đã thực sự dừng lại cuộc sống ở tuổi 63 trong trầm cảm và buồn bã ở "thiên đường" chính mình. Xen lẫn giữa nỗi cô đơn cá nhân là ý nghĩa sự sống mà ông mang lại, đó là thì đem tiếng cười đến với nhiều người.
Hay trong phim Fight Club, khi "hai" nhân vật chính buông tay lái khi xe đang chạy giữa quốc lộ, thử một lần phó thác sự sống cho "ngẫu nhiên", để một lần cảm giác khi tiệm cận với cái chết, và cũng là để một lần cảm nhận khao khát được sống thật sự đang chảy trong huyết quản chỉ vài tích tắc.
Từ khi bắt đầu nhận thức được thế giới, thì tôi cũng luôn tự mình đi tìm câu hỏi về sự tồn tại của bản thân. Không ai nói cho tôi biết về cuộc sống, về cái chết, về thời gian, về vũ trụ, và cả tỉ những điều khác... Nhưng tôi cũng như vài người bạn của mình, đã có một cách khác để tìm kiếm câu trả lời, đó là từ những lần tôi một mình với những sở thích mà không ai có thể can thiệp.
Chúng ta không ở đây từ hàng trăm năm trước hay sẽ ở lại đây sau hàng trăm năm nữa. Sự tồn tại của một cơ thể sống giữa lần sinh ra và mất đi, để rồi sau đó trở thành hạt bụi lơ lửng giữa không trung. Nhưng tôi biết rằng, có điều gì đó thật đẹp đẽ của cuộc sống đã trôi qua trong đầu. Dù trước đó là vô số lần tôi đã trải qua nỗi buồn và tuyệt vọng.


Comments
Post a Comment