Nếu có bất kỳ điều kỳ diệu nào trên trái đất này, đó hẳn phải là nỗ lực hiểu được ai đó

Những ngày cuối cùng của năm, tôi thật sự gặp khủng hoảng với việc thấu hiểu. Tôi tin rằng con người sẽ chẳng bao giờ hiểu được nhau. Làm sao chúng ta hiểu được nhau, khi mỗi người sống một cuộc sống riêng và có những vấn đề riêng? Làm sao chúng ta hiểu được nhau, khi càng lớn lên, chúng ta càng mất đi khả năng chia sẻ và muốn chia sẻ? Khi chúng ta không còn ngây thơ, không còn tin tưởng và thất vọng khi đặt quá nhiều kỳ vọng? Quan trọng hơn, khi chúng ta không còn đủ kiên nhẫn dành cho nhau? Và sẽ dễ dàng hơn, nếu chúng ta chỉ gói gọn lại việc dành tất cả mong chờ và nỗ lực đó cho một người, thay vì cho nhiều người, và cố gắng kiếm tìm hạnh phúc ở đó, với một cơ may nhỏ nhoi sẽ tìm được đúng người, sẽ có thể hiểu được và không còn cô đơn.

"Trước em, có một ông chú. Có lần ông nói với em rằng đã dành cả cuộc đời để nghĩ về sự nghiệp. Ông ấy 52 tuổi và nhận ra rằng ông chưa bao giờ thực sự làm gì cho bản thân. Cả cuộc đời không vì ai, chẳng vì cái gì. Ông ấy suýt khóc khi nói điều đó. Em tin nếu có bất kỳ loại thần thánh nào, thì không phải ai đó trong chúng ta. Không phải anh hay em, mà chỉ là khoảng không gian ở giữa chúng ta. Nếu có bất kỳ điều kỳ diệu nào trên trái đất này, đó hẳn phải là nỗ lực hiểu được ai đó, chia sẻ điều gì đó. Em biết, điều này hầu như không thể được, nhưng ai thật sự quan tâm chứ? Câu trả lời chỉ có thể là ở sự cố gắng."

Đó là đoạn thoại tôi tâm đắc nhất trong Before Sunrise, của Celine sau khi nghe Jesse nói về giấc mơ gia đình. Dù vậy, ngay cả Jesse và Celine cũng không hiểu được nhau. Đó là chuyện tương lai. Từ những mâu thuẫn, nghi ngờ trong cuộc sống chung, họ xa nhau hơn. Tôi nghĩ đó là cách con người, bao gồm cả vợ chồng, dần dần chấp nhận trong những mối quan hệ: tôi và bạn, tôi và em, tôi và anh, sẽ hiểu nhau ở một vài mặt, và sẽ cố gắng hòa hợp hoặc chịu đựng lẫn nhau ở những mặt khác. Vấn đề không còn là cố gắng chạm đến những khoảng sâu kín hơn trong tâm hồn, để không còn thấy cô đơn như thời tuổi trẻ. Không có gì ở đó nữa, hoặc không có ai ở đó nữa. Tất cả chỉ là những khoảnh khắc, những khoảnh khắc nhỏ bé của một chuyến đi xe, một quãng đường, một buổi đêm trước khi trời sáng và bản thân cảm thấy hòa hợp hoàn toàn, trở thành một với người khác, an toàn và trọn vẹn. Như khi Jesse và Celine lắng nghe bản Come here của Kath Bloom trong tiệm đĩa nhạc, nhìn ngắm lẫn nhau trong e ấp và ngượng ngùng, đó là khoảnh khắc mà tôi luôn mơ đến. Dẫu những bước chân của hai người dạo qua các con hẻm, những ngôi nhà cổ, đài phun nước... chỉ vài giờ đồng hồ, nhưng nó đã trôi vào tim tôi, mãi mãi. 

Có khi chúng ta kiếm tìm cả đời mà vẫn không có được khoảnh khắc ấy, như Jesse và Celine, dù sau 18 năm nữa họ có ra sao, dù họ đã trở thành đôi vợ chồng già người Đức mất khả năng lắng nghe nhau...

Comments

Popular Posts