Sống ư? Đó là đi ngắm nhìn phía bên kia quả đồi

Khoảng một tháng trước, vào cái đêm tôi biết tin Ryuichi Sakamoto qua đời là khi tôi đang uống rượu cùng N. Khi đó hai chúng tôi đang trò chuyện rôm rả về phim ảnh trong quán quen. Đột nhiên E-newsletter hiện lên... Tôi quay sang nói với cậu bạn. Ông Sakamoto mất rồi N. ơi, tự nhiên buồn thật... Tôi chỉ nhớ khi đó cậu bạn vỗ vai tôi nhẹ nhàng với một câu nói ngắn gọn. Ai rồi cũng vậy thôi mà... Tôi nhìn cậu bạn của mình và thầm nghĩ: Sống ư? Chẳng qua đó là đi nhìn ngắm phía bên kia quả đồi. Đẹp đẽ, sinh động, tiếc nuối, khó quên.

Ryuichi Sakamoto tồn tại trong kí ức âm nhạc của tôi theo một lẽ rất riêng. Khác với Leonard Cohen, Charles Aznavour, Ennio Morricone, Klaus Schulze, Jeff Buckley... hay Nat King Cole. Ông đã tạo nên những trường âm đẹp về nỗi cô đơn. Cô đơn trong vũ trụ của chúng ta, vốn chỉ là một trong vô số những vũ trụ phát khởi từ vô số lượng những đám bọt lượng tử sơ khai trôi nổi bập bềnh trong vũ trụ meta.

Đêm hôm đó, khi đọc những dòng tin chia buồn từ đồng nghiệp lẫn người hâm mộ Ryuichi Sakamoto. Bất chợt, tôi nghĩ ngay đến album L.O.L (Lack of Love, 2000) của ông. Đó là một dự án nhạc game. Kinh nghiệm của tôi về game là con số không. Nhưng L.O.L với tôi là một album đầy đặn, về những nỗ lực kết nối giữa thiên nhiên, con người và máy móc.


Kỹ sư thu âm Yuji Naka, cùng nhạc sĩ Kenji Eno - người bạn đã mất của Sakamoto đã tạo nên 13 tracks trong một hành trình dài bất tận khi chúng ta cố gắng và không ngừng cố gắng được lắng nghe thiên nhiên, trong thời đại công nghiệp và công nghệ vây quanh. Bố cục các bản nhạc do Sakamoto và những người bạn tạo nên, là dòng chảy của một thế giới đang đắm chìm vào kỹ thuật, công nghệ... một luồng không khí lạnh buốt và vô cảm. Và, âm thanh giống như những sinh vật hữu hình của một thế giới rộng lớn hơn. Gần giống như nhìn vào một thực tại khác trong tâm trí mà chúng ta có thể chạm vào và cảm nhận. Đôi khi, Sakamoto sử dụng các âm thanh đời sống trong thế giới thực như tiếng chim hay dòng nước chảy, kết nối với tiếng búa hay những va đập của kim loại. Ngỡ như sẽ trơ trọi, vô định trong một không gian trống rỗng. Và đến bản Transformation, thay vì là một bước "chuyển mình" vào sự khô lạnh của thế giới tương lai, thì lại là tiếng chuông ngân nga như quay về tuổi thơ... Và đến bản Dream, tôi đã gần như muốn rơi lệ. Đó là âm thanh của gió khi xung quanh không một bóng người, lớp bụi lơ lửng giữa không khí kéo theo luồng sáng ấm áp. Bản ngã dao động giữa những miền không gian, bởi không ở đâu có thể hoàn toàn chứa đựng. Tôi đã ở đó. Tôi đã ở đây. Tôi đã không chỉ ở đó và ở đây.


Album này, Lack of Love ra đời vào năm tôi chỉ mới 10 tuổi. Giờ đây, khi bước vào thế giới người lớn thật khó khăn, khi mọi ngả đường đều dẫn về cùng những lằn ranh ấy, khi bầu trời cao vời vợi, khi cây cối chẳng còn đôi mắt, khi các dòng sông hùng vĩ bịt bùng vì những mảng bê tông xám xịt, khi động vật không còn cất tiếng nói và bản thân chính tôi cũng không còn cảm nhận rõ nét về sự rung động của mình... Thì tôi nhận ra âm nhạc, hay lắng nghe âm thanh lại vừa cho tôi hưng phấn, nhưng cũng sẽ dày vò tôi khôn nguôi... Những người nghệ sĩ đã sống, làm việc và mất đi trong thời đại này, với những ai tôi có gắn bó với tác phẩm của họ, đều để lại mối giao cảm đặc biệt. Vì thế mà nó mang lại ý nghĩa cho cuộc sống ngắn ngủi này. Ý nghĩa cuộc sống không gì khác ngoài nỗi đam mê, một ngày nào đó chế ngự trái tim, linh hồn và thể xác của chúng ta, và nỗi đam mê ấy cháy mãi đến khi ta chết? 

Comments

Popular Posts