0 giờ
Buông mình vào đêm, tôi chẳng còn tâm trí để có thể nghĩ về điều gì cho bản thân được nữa. Hơn 30 tuổi, đầu óc tôi đã dành trọn một ngày với những việc cần phải làm cùng với nhiều người. Chỉ may mắn có những phút giây ít ỏi giữa khuya khi xung quanh im lặng, tôi mới cảm thấy lòng không còn chút gợn nào, chỉ đơn giản có tôi và màn đêm.
Những ngày mưa, mùa này, có thể nhặt trong thành phố biết bao nhiêu là nỗi nhớ, có màu sắc, hương vị và âm thanh riêng biệt. Riêng tôi, tôi vẫn muốn được lần nữa ngồi bên hiên quán café ven đường, thảnh thơi ngắm những dòng người hòa lẫn vào nhau, những tiếng rao đêm quen thuộc, buông chậm rãi xao xuyến như đám mây vắt ngang bầu trời. Mùa thu chỉ vừa tới nhưng bàn tay vẫn chùn lại sau áng mây chiều. Thỉnh thoảng, tôi vẫn hay hoài niệm về một mùa thu đã giấu vùi trong những chiếc lá khô lìa cành, trong làn mưa trắng xóa, trong khoảng sân vắng trước hiên nhà.
Và, những câu chuyện đi về, rồi một ngày chớm thu tìm lại nhau, cố tìm trong thâm tâm một tiếng thở dài: Tôi đã làm gì với thời gian đã trôi? Tôi luôn ám ảnh về thời gian, nó như vòng quay nghiền nát mọi thứ trước khi kịp lưu lại trong ký ức. Tôi luôn lo sợ mình sẽ trở thành một người mà tôi luôn cảm ghét: nông cạn và thiếu lòng trắc ẩn. Tôi luôn ý thức rõ con người sẽ luôn chết, và quan trọng là mình sẽ chuẩn bị cho cái chết ấy như thế nào. Và để đến gần hơn với điều đó, tôi phải thật sự "đã sống". Hưởng thụ cuộc sống với tôi phải nhiều hơn như thế, đến mức tôi có thể ôm trọn nỗi nhớ, tâm tư và khắc khoải vào lòng, thậm chí là sững sờ giữa một ngày đẹp trời hoặc nước mắt rơi vì một thước phim đẹp... Song, cuối cùng chỉ là những ngón tay trần thừa thãi đan vào nhau.
Cuối cùng mùa thu đã dừng chân nơi đâu? Tôi nào hay biết...
Những ngày mưa, mùa này, có thể nhặt trong thành phố biết bao nhiêu là nỗi nhớ, có màu sắc, hương vị và âm thanh riêng biệt. Riêng tôi, tôi vẫn muốn được lần nữa ngồi bên hiên quán café ven đường, thảnh thơi ngắm những dòng người hòa lẫn vào nhau, những tiếng rao đêm quen thuộc, buông chậm rãi xao xuyến như đám mây vắt ngang bầu trời. Mùa thu chỉ vừa tới nhưng bàn tay vẫn chùn lại sau áng mây chiều. Thỉnh thoảng, tôi vẫn hay hoài niệm về một mùa thu đã giấu vùi trong những chiếc lá khô lìa cành, trong làn mưa trắng xóa, trong khoảng sân vắng trước hiên nhà.
Cuối cùng mùa thu đã dừng chân nơi đâu? Tôi nào hay biết...



Comments
Post a Comment