"Hãy nghiêng đời xuống..."

Có một điều lấn cấn trong lòng đó là tôi không muốn nghĩ gần nhưng lại không đủ khả năng để nghĩ xa. Trong nhiều vấn đề, tôi luôn sợ thời gian bỏ rơi mình nên luôn cố gắng nghĩ nhanh và làm nhanh. Nhưng phàm ở đời, cái gì cũng có cái giá phải trả của nó. Trở dậy sau ca mổ, tôi luôn có một suy nghĩ thường trực là không muốn sử dụng não mình một cách phí phạm trong quãng đời còn lại. Nhưng bao xa thì mới gọi là xa? Kiến thức và trải nghiệm chưa đủ để tôi chắc chắn những suy tư của mình dài tới đâu mới gọi là xa. Tôi từng dựa dẫm vào những cuốn sách đã đọc, phim đã xem, những chuyến đi... nhưng tôi đã sai. Chúng chưa đủ vì tôi thiếu nền tảng triết học. Dù có đọc bao nhiêu cuốn sách đi nữa, trò chuyện với bao nhiêu người bạn đi nữa, nhưng vì sống nhanh sống vội mà bỏ qua thời gian ngồi một mình nghĩ ngợi. Nên bây giờ, tôi lại không muốn để mọi thứ trôi qua kẽ tay như chưa từng có sự nâng niu nào. Những lúc này, nghe nhạc Trịnh cũng như một cách đối thoại với chính mình. 

"Hãy nghiêng đời xuống

Nhìn suốt một mối tình

Chỉ lặng nhìn không nói năng".

Câu hát này là trong bài Để gió cuốn đi của Trịnh Công Sơn. "Nghiêng" để nghe cho rõ hơn, nhìn cho thấu hơn, soi cho kỹ. Nghiêng ở đây là nghiêng xuống, cúi xuống, đặt cái bản ngã của mình xuống, để nhìn đời, nhìn người, để đồng cảm, để yêu thương và để tha thứ nhiều hơn. Trong những giây phút cuối cùng của đời người, mọi hỉ, nộ, ái, ố, ngạo nghễ, tranh đua, thiệt hơn… trong đời đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng khi người ta nhận ra được điều đó, thấu được tình đời, tình người thì "bóng chiều chìm xuống đôi môi" mất rồi, không thể nói năng chi được nữa. Những lời nói trăn trối nếu còn có lúc này, chẳng thể nào gói ghém được hết tâm tư, tâm sự chất chứa cả một đời. Người đã nhìn thấy điểm dừng của mình từ sớm, đã chuẩn bị tinh thần ra đi mà còn "hãi hùng", còn hối tiếc vì những điều chưa kịp làm, chưa kịp nói. Huống chi là những người chưa hề có sự chuẩn bị nào. Vì vẫn sống, vẫn còn cơ hội suy tư và nghĩ ngợi, tôi vẫn sẽ tiếp tục trên đoạn đường mình đang đi, đi tìm cái bao xa đó để không phí phạm thời gian và những gì mà tôi đã có trong nửa cuộc đời vừa qua. Thôi thì 

"Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người

Còn cuộc đời, ta cứ vui"

Comments

Popular Posts