Hát theo người đi trên phố
Tôi luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho phố, dành cho mảnh đất Sài Gòn, nơi tôi sinh ra và lớn lên, nơi ấp ủ giấc mơ và ban tặng cho tôi những niềm vui, có dòng người hối hả qua lại mỗi sáng, những trưa nắng oi ả và những mẩu chuyện gia đình buổi chiều, hơn thế nữa, tôi yêu tách cafe muộn và những bản nhạc không lời buổi tối, khi ánh đèn giăng mắc trên các con đường tôi đi qua... Phố chứa chan bao nỗi buồn phiền nhưng cũng sớm tan mau. Tôi yêu phố với tiếng hát thầm thì, những con hẻm và đầy ắp những âm thành không tên.
Có đôi lúc, phố âm thầm lặng lẽ đứng sau người ta như một hình bóng vỗ về, tràn đầy tình thương mà nào ai nhìn thấu, không cần nói ra, cũng không cần để được nhìn thầy, phố cứ lặng lẽ vậy thôi...
Ấy vậy mà tôi thương phố lắm, những tán cây dương xỉ, những góc cây ven đường, nơi từng dòng xe qua lại thật vội vã, chưa kịp in lại một chút nhớ nhung, luyến tiếc, cũng chưa bao giờ để lại chút tình nơi đây... Mà cũng phải, trong guồng quay tất bật của xã hội, có mấy ai còn lưu giữ tình yêu nơi phố xá, nơi những con đường thân quen, nơi có gánh hàng rong mà ta vẫn hay ghé qua. Dù rằng bây giờ phố có khoác lên mình một tấm áo mới, lộng lẫy và kiêu sa thì tôi vẫn nghĩ phố luôn bình dị, chân thành và trìu mến với bất kỳ ai, kể cả những con người sớm lầm bước trên con đường đời, những kẻ trót uất hận mà bỏ lại người thân, những kỷ niệm, tình yêu và biết bao điều mà phố ôm ấp.
Nhưng cũng buồn cười lắm thay, phố ngẫu nhiên trở thành một góc hồn cô đơn sâu thẳm trong tôi, những đôi tình nhân trên phố, những buổi hẹn hò, những tiếng cười mãn nguyện, vô tình lại khiến tôi như se thắt lại, phải chăng vì cái niềm kiêu hãnh xa vời cứ bện chặt thành những mớ hỗn độn, đau đớn, không thể nào thoát ra khỏi tâm hồn tôi. Tôi chắc rằng mình không hề là một kẻ độc hành trong bóng tối, hay mãi lạc loài u mê ở tận vùng đất xa xăm. Mặc dù đôi khi hơi khó hình dung với những gì tôi nghĩ, nhưng cái cảm giác hờ hững trước những hành động sáo rộng, những câu nói vô thưởng vô phạt, tầm thường, bẽ bàng ấy luôn khiến tôi như một kẻ cô độc trong thế giới của chính mình, nhưng chẳng hề ai muốn nếm trải sự cô độc lạnh lùng đó...
Tôi đã từng nghe nhiều lần bài hát "Hát theo người đi trên phố" (Anh Quân - Dương Thụ) do Mỹ Linh thể hiện, nhưng chẳng hiểu sao lần nào tôi cũng xuyến xao, bồi hồi... Phải chăng cái tuổi 20 quá nhạy cảm với vô vàn điều xung quanh, những điều mà người khác có thể đứng trơ trọi ở đâu đó dõi theo, còn tôi thì lại cảm thấy có chút xung đột, có chút mâu thuẫn... và thậm chí có chút da diết, nhớ mong. Thật khó hiểu ở cái tuổi 20 này đúng không? Bạn có thể đã trải qua khoảng thời gian như tôi hiện giờ, hoặc là chưa.. nhưng điều đó cũng không quan trọng lắm, cái chính là bạn hay tôi đều đã hiểu được cái đẹp, cái thơ mộng, chất thi vị xen lẫn mơ hồ của lứa tuổi này
Cũng không rõ từ khi nào tôi lại yêu phố đến thế, những bản tình ca, những dòng thơ về phố, nơi tôi đã thân quen đến từng ngõ ngách, nơi đó tôi đã từng đi qua và để lại chút gì đấy trong tâm trí mình, một bóng hình xa xôi vô tình bắt gặp, hay một quá khứ bỗng xa lạ hóa thành dửng dưng...
Thật ra là tôi không biết, không biết tại sao lại như thế, đáng yêu mà cũng kiêu kỳ, điều tôi muốn thực sự bây giờ là muốn hát lên bài nào đó, như ca khúc đợi chờ và diết da..
"Chờ mãi ai, mong ai những lúc một mình
Dẫu tháng năm trôi rất vô tình, giống như người đi trên phố
Dửng dưng nơi cuối phố"
Phố, cùng với những cơn mưa chiều và những tia nắng sớm, tôi đã yêu phố biết bao, tôi yêu theo như chính cách của mình...
Và bạn có biết không? Tôi thầm cảm ơn phố đã cho tôi tình người, tình đời.... Nơi đây, chúng ta đã gặp nhau.
Sài Gòn, những suy nghĩ vụn vặt và ngây thơ năm 2011



Comments
Post a Comment