Ngã vào mình (8.3.2012)
Chợt nhớ không lâu vào một ngày dễ chịu tháng 2, có lần tôi đọc một bài viết “Ngã vào mình” do Nguyễn Việt Hà viết về họa sĩ Lê Thiết Cương trong báo Nghệ thuật mới số thứ 1, có đoạn như sau: “Sống đến khi nào thì người ta sẽ được ngã, sẽ được thấy mình? Và thảm hơn, bất hạnh đến ngần nào thì người ta sẽ phải bộc lộ mình…”
Đó hình như là một buổi sáng sớm, trong văn phòng, tay lật lật từng trang báo đầy chữ vừa mới mua.. Thế là khi đó tôi biết đến họa sĩ Lê Thiết Cương, biết đến một chân dung khác của người nghệ sĩ, lành tính nhưng khi cô đơn, họ có thể nốc rượu như để say với đời thực, nhưng cũng là để “tỉnh” giữa chốn phồn hoa náo nhiệt này.Bất thình lình, khi ấy tôi chả biết mình đang đọc gì, nghĩ gì… Ở đời này, tại sao có đôi lần người ta bắt mình phải say sưa như thế, phải biến mình chìm trong cơn mê muội phút chốc.. rồi từ đó, một hóa thân của linh hồn mới bước ra, khiêu vũ, và bắt đầu kể họ nghe về những nỗi lòng ấm ức, dai dẳng, rồi nhạt nhòa.
Khi cốc rượu mừng vui trong bàn tiệc sóng sánh là thế, đột nhiên, thoáng chốc lại thấy khe khẽ chuyển sang màu của buồn bã…
Tiếng cụng ly bắt đầu đau đớn ngân lên một tiếng thở dài, không thể phiên thành âm.
Rồi cốc vỡ như cuộc đời tàn nhẫn đã quăng ném một vài giấc mơ thành trăm mảnh như thế!
Tôi trẻ và tôi đang sống (hay chỉ là tồn tại). Tôi ngây ngô vẽ vài thứ nhăng cuội vào trang giấy, nguệch ngoạc khắc họa những đường thẳng hướng từ trái sang phải, song từ phải sang trái, rồi từ trên xuống dưới, từ điểm này qua điểm nọ… những điểm dừng bút đều rơi vào không trung, trong một trạng thái nhọc nhằn như thế.. . Và tôi đôi khi ăn năn vì đã trót suy nghĩ quá nhiều, nhấm nhẳng tự buông lơi trong đầu mình vài câu hỏi của sứ mạng: “Rằng mình sẽ làm gì trong ngày mai? Rằng ngày mai mình sẽ gặp ai? Rằng tại sao mình trở nên thừa mứa đến thế? Rằng điều mình thực sự cần ở cuộc đời này là gì? Rằng đâu mới là nơi mình cần phải đến? Rằng…”
Vậy nên, tôi muốn quá nhiều thứ… cũng như khi tôi thực sự chả cần cái gì.
"Cái Tôi" trong tôi không oán trách, than vãn hay ẩn ức bất cứ điều gì, vì mọi thứ đều có lý lẽ riêng của nó. Chỉ là đôi lúc, nó buộc phải thay hình đổi dạng để thích nghi với cuộc sống, với người đời…
Cái Tôi ấy cũng không viên mãn khi cảm xúc đã thỉnh thoảng vài lần chạm đến mốc “chia lìa thế giới”. Cái Tôi đang ngự trị trong tôi, có thể chỉ là mấp mé đứng giữa lằn ranh giữa đời thực và Ảo tưởng, là mơi con người cần phải liên tục bám trụ vào niềm tin của cái Đẹp, của trí lực, không gục ngã trước sự “hôi thối” cứ bám mãi vào sinh mạng con người.
Tôi nghĩ rằng, những cá thể ấy thật tầm thường, trước sau gì họ cũng sẽ chết trong đau đớn vì đã trót “thỏa hiệp” với cái Ác, cái Tội lỗi nhơ nhớp, bị hàng đống khối thịt nham nhở đè lên người, tẩm đủ thứ gia vị - những cái mùi “nhục dục và thể xác”, những trò lố không thể kệch cỡm hơn được!.. À không, những con người ấy đã nhanh chóng kết thành một tập thể đầy đặn, sẵn sàng để mình “hôi thối”, sẵn sàng để mình nhảy múa trước bài ca của Quỷ dữ. Thế nhưng, thực tế thì họ vẫn ung dung sống sót, còn tôi – Có phải tôi đang dần mòn “chết trẻ” khi tôi 22?! ...Không, tôi cần phải được nâng dậy, tôi phải hiệp thông với cái Tôi dịu dàng của vũ trụ
Đã vài lần, chính xác là nhiều hơn mười hai lần tôi cố gắng để bản thân đôi chút “xấu xa” để nhận ra mình… Đến bây giờ, câu trả lời là: “Tôi đã sống đủ xấu xa vì đã phản bội ký ức tuổi trẻ, chìm đắm trong mê man cái khốn quẫn nghiệt ngã... nên làm ơn đừng bao giờ hỏi tôi về mọi người... ” – Sự thực, chỉ là chịu đựng thế thôi!
Tôi chẳng có tài sản đáng giá gì trong tay, ngoài ước mơ – tôi hy vọng “ước mơ” ấy sẽ dấm dẳng cố gắng sống vài năm nữa, đừng chết non, đừng vì tôi yếu lòng hay một phút buông lơi mà rơi tuột, đừng vì và chỉ vì tôi đã quá lơ đãng, ơ hờ mà sẽ “đứt lìa” khỏi thân xác này, làm ơn… đừng để tôi sống trên đời này như một cái xác chờ những năm tháng làm cho thối rửa.
Tôi, suy cho cùng chỉ có vài chữ nghĩa lôm côm để viết, khi cô đơn lủi thủi một mình hoặc không… Tôi, trong suốt chặng đường còn lại, khi viết ra điều gì cũng chỉ muốn bộc bạch tôi là ai, cuộc đời đang cho tôi nương nhờ thể xác lẫn linh hồn, trái tim tôi, trong tuyệt vọng và hạnh phúc… Và những khúc hoan ca đầy biến tấu của sắc thái tế vi khi kiêu hãnh, khi sợ sệt, rụt rè, khi trẻ con khi già nua….
“Mà cái quái gì mình cứ phải suy nghĩ nhiều thế nhỉ?”
Bởi có thể… Người ta còn được lành mạnh, trẻ trung, thậm chí là lương thiện là nhờ nghĩ ít, hiểu ít…
Thôi thì từ giờ, xin hãy cứ vui lòng “Đừng hỏi tôi về mọi người…” cũng như “Đừng hỏi tôi là ai vậy!”
Ta cứ biết đến tận cùng… tận cùng của giai điệu, của thơ ca, của những lần ngẫu hứng tôi và bạn vu vơ hát nhẩm một đoạn nhạc hay
Tận cùng
Để trút bỏ
Để tự thân
Tôi sống với chính mình!
(2012)


Comments
Post a Comment