Certified Copy (2009)
Sao y bản chính (Certified Copy) được xem là một trong những
tác phẩm tinh tế đánh dấu bước trở về lối làm phim trần thuật truyền thống của
đạo diễn nổi tiếng người Iran, Abbas Kiarostami. Phim kể về mối quan hệ của một
nhà văn người Anh và một phụ nữ Pháp giấu tên đã có con trai 11 tuổi. Phim có sự
tham gia của nam ca sĩ opera William Shimell và nữ diễn viên nổi tiếng của
Pháp, Juliette Binoche. Bộ phim đã mang về giải Nữ chính xuất sắc nhất tại LHP
Cannes 2010 cho Juliette Binoche, và chiến thắng cũng như được đề cử tại các giải
thưởng điện ảnh lớn khác như: Australian Film Critics Association Awards, GFCA,
International Cinephile Society Awards....
Cách đây hàng trăm năm người ta đã tìm thấy bức tranh này và
nghĩ rằng đó là bản gốc, họ xem đây tác phẩm hội họa duy nhất của người họa sĩ
đó. Nhưng sau đó, người ta phát hiện ra đó lại là một bản sao chép. Họ vẫn tiếp
tục trưng bày, gìn giữ và bảo vệ tác phẩm sao chép đó như ban đầu.
Certified Copy mời gọi người xem bước vào một buổi giới thiệu
cuốn sách tại Ý mới của nhà văn người Anh, James Miller. Cuốn sách có tên là
"Certified Copy". Dưới hàng ghế khán giả có một người phụ nữ trung
niên tìm đến hàng đầu để chăm chú nghe James chia sẻ, có thể gọi cô ấy là độc
giả trung thành của anh. James đã nói về ý tưởng của cuốn sách, về sự khác biệt
giữa nghệ thuật gốc và các bản sao. Cái gốc luôn hiện ra với ý nghĩa tích cực,
nó là ban đầu, là khởi thủy, là sự trong suốt, là bên sâu trong tâm hồn. Vậy có
sự khác biệt nào cho cái đầu tiên và những cái về sau không? James đang mải mê
với bài nói của mình thì người phụ nữ kia phải đứng dậy vì đứa con trai đói bụng,
cô ta để lại tờ giấy địa chỉ cửa hàng đồ cổ của mình cho một người bạn của
James và nhờ chuyển cho anh ấy. Sau đó, James xuất hiện tại cửa hiệu, người phụ
nữ ấy lái xe dẫn anh ta đi khám phá một vài góc phố không cụ thể, James không cần
cụ thể. Họ nói chuyện vui vẻ về cuốn sách, cả về cuộc sống và triết học, và đồng
thời cũng như thể đang tán tỉnh nhau. Tiếp theo cô đưa anh ta đến một ngôi làng
gần đó ở Tuscany, nơi mà các cặp đôi trẻ tìm đến để làm lễ cưới hoặc chụp ảnh
cưới. Tại đây, khán giả bắt đầu bị Kiarostami đánh lạc hướng, tại viện bảo
tàng, trong nhà thờ, quán rượu, khi hai người họ nói chuyện và bắt đầu tranh
cãi như một cặp vợ chồng. Họ đã kết hôn 15 năm, có một đứa con trai và ngày hôm
qua vừa kỷ niệm ngày cưới. Câu hỏi đặt ra, mối quan hệ thực sự của họ là gì? Tại
sao họ lại có những câu chuyện chung và cả sự trùng lắp kỷ niệm trước đó? Họ có
phải là cặp vợ chồng đang giả vờ gặp nhau lần đầu tiên? Hay là một cặp mới quen
nhau nhưng muốn trải nghiệm cảm giác đi sóng đôi như vợ chồng? Có lẽ ý định
Kiarostami là để chứng minh làm thế nào mà thực tế là bất cứ điều gì các nghệ
sĩ lựa chọn, và rằng ông có thể chuyển từ nghệ thuật ban đầu để một bản sao
trong đời thực...
Kiarostami là khá xuất sắc trong cách anh tạo ra không gian
tắt, mở màn hình và cả sự biến mất của âm thanh. Xuyên suốt bộ phim không có bản
nhạc nền nào. Trong cảnh mở đầu, người xem thấy người phụ nữ kia có một chỗ ngồi
ở hàng ghế phía trước. Sau đó máy quay thay đổi xung quanh để tập trung vào cô ấy,
nhưng giọng nói vẫn đang là James đang ở trên kia. Cậu con trai thì đang đói bụng
và đứng một bên, liên tục gây sự chú ý từ mẹ vì cẫu muốn rời khỏi đây. Người bạn
của James ngồi kế cô thấy điều đó. Nhưng chúng ta lại không thấy James phản ứng
khi ngay hàng đầu lại có sự xáo động nhỏ này, đó là những gì mà Kiarostami tạo
ra sự ngụ ý ngay từ ban đầu những gì liên quan đến James, nhưng anh ta đã từ chối
quan sát. Hoặc như, khi hai người vẫn đang trên xe, câu chuyện của họ xoay
quanh về sự tồn tại của bản sao, James luôn quả quyết về những lý thuyết và định
nghĩa mà anh ấy theo đuổi, trong khi người phụ nữ kia thì kể chuyện về gia đình
của mình. Hình ảnh của họ được thu gọn trong tấm kính chắn gió, xuyên suốt đường
đi chẳng có hình ảnh của hai bên đường. Máy quay quan sát họ trong từng chuyển
động nhỏ nhất trên khuôn miệng, ánh mắt, cử chỉ khi trò chuyện với nhau. Không
giản của họ đóng khung chỉ trong hai hàng ghế trước vô lăng. Và câu chuyện bắt
đầu.
Phần lớn thời lượng phim của Certified Copy chỉ tập trung tại
ngôi làng Tuscan và chỉ xảy ra trong một buổi sáng, với những đoạn hội thoại trừu
tượng, và đặc biệt là sự "phân thân" trong mối quan hệ giữa hai nhân
vật chính, chứ không lãng mạn và bình thản như Before Sunrise (1995) của
Richard Linklater. Đây là một bộ phim khác lạ, đi sâu vào ý tưởng hơn là cách
thể hiện. Thỉnh thoảng, khi xem phim, tôi có cảm giác là James hay người phụ nữ
kia, dù họ đang đối diện với nhau nhưng kỳ thực là họ chỉ nói với chính mình.
Khi họ ở trong bàn ăn, rất hiếm, hoặc không có góc máy nào bao quát cả hai người
khi đang nói chuyện. Người phụ nữ nhìn vào trong gương để trang điểm, đeo
khuyên tai và trở lại bàn ăn, cô ta muốn đẹp trước mắt chồng. Nhưng những gì
sau đó là sự căng thẳng giữa James và cô ta. Anh ấy đã ngủ trong đêm kỷ niệm
ngày cưới, không phải là chỉ chợp mắt, vì anh ấy mệt, vì anh ấy có nhiều việc
phải làm... Anh ta cũng lâu lắm rồi chưa nói chuyện với con. Tại sao vợ anh là
người Ý nhưng anh lại không học tiếng Ý?... Bà chủ quản rượu nơi họ đã ngồi trước
thì nói rằng: "Tôi thấy anh ấy là một người chồng tốt.". Nhưng sau
đó, khi ngồi ở quán ăn, người phụ nữ đó đã giận giữ và suýt nữa thì bật khóc vì
cô không quen với bản sao của chồng. Buổi tham quan này là một ngày khám phá một
ngôi làng cổ kính, yên bình của nhà văn mới đến Ý, hoặc là một buổi trở về kỷ
niệm, khi cách đây 15 năm họ đã đến đây để hưởng tuần trăng mật, ở trong căn
phòng số 9 tầng ba của khách sạn nhỏ tại đây. Đâu là không gian hiện thực và
đâu là không gian giả định? Điều đó liệu có quan trọng không? Bởi James nói
đúng: Hạnh phúc của họ mới là điều quan trọng, nhưng chúng ta phải chấp nhận rằng
ai cũng sẽ thay đổi. Rồi mọi thứ sẽ không còn như xưa. Sự khác biệt chính là họ
có chấp nhận sự thay đổi đó hay không?
Cá nhân tôi nghĩ rằng, có thể Certified Copy tồn tại trong
hai ý tưởng: khủng hoảng hôn nhân, và việc tồn tại của các bản sao chép, hoặc
là nhưng điều khác xưa. Ở đây, việc có hay không của sự khác biệt giữa bản gốc
và bản sao không quan trọng bằng việc, chúng ta nhận thức như thế nào trước các
bản sao của con người, và cuộc sống? Đôi khi, điều đơn giản mới là bản gốc đầu
tiên, "đơn giản của sự đơn giản" - như James đã nói. Hoặc vì sao viện
bảo tàng kia khi biết bức tranh mà họ giữ gìn bấy lâu nay là bản sao chép,
nhưng họ vẫn quyết định tiếp tục đối xử với nó như một bản gốc? Sống lâu trong
những điều giả tạo, những bản sao chép, thì rất có thể con người ta chấp nhận ảo
ảnh về cái bản gốc đầu tiên, rằng đó mới là sự thật.
Certified Copy là một minh chứng đặc sắc để khẳng định lần nữa:
với tác phẩm điện ảnh nghiêng về thoại, thì diễn viên không thể là một tên tuổi
tầm thường được. Nữ diễn viên Juliette Binoche trong Three Colors: Blue đã khéo
léo xâm nhập vào suy nghĩ của người xem, để có lúc tôi nghĩ rằng cô là một người
phụ nữ bình thường, yêu thích văn chương và am hiểu các bức tượng cổ, nhưng sau
đó tôi lập tức đoán rằng cô là một cô vợ mất trí của James. Khi cô nằm nghiêng
trong căn phòng số 9 tầng thứ ba của khách sạn mà 15 năm trước đây họ đã đến,
ánh sáng chiếu thẳng vào gương mặt cô, để lộ một nỗi cô đơn không cách nào lắp
đầy, đó là cô của 15 năm trước, một "bản gốc" của chính mình. Còn vai
diễn James Miller được thể hiện qua nam ca sĩ opera William Shimell, với giọng
nói trầm ấm và ánh mắt cương quyết của giáo sư văn chương, đã mang đến cái hồn
cần thiết cho bộ phim, bao quát lên không khí trầm mặc, buồn bã của Certified
Copy.



Comments
Post a Comment