Tiếng nước chảy

Một cách vô thức, tôi có thói quen nghe tiếng nước chảy như một nghi lễ kết nối với sự sống, tiếng nước chảy từ phòng vệ sinh, từ hồ cá trong nhà, từ bồn tắm,.. tôi có cảm giác sự sống bắt đầu tuôn ra không ngừng khi đó. Không ngơi nghỉ. Dòng nước như sứ giả từ đại dương, dưới lòng đất, dưới tầng vô thức, trong những hang động có rạch nước ngầm, nơi có những con người đói khát, trườn bò, hoang dã đang được tắm mát, chờ tái sinh. Tiếng nước chảy ru êm tôi về một giấc mơ mang hình dáng dịu dàng và hiền hòa. Nhưng dạo gần đây, trong vài cuộc nói chuyện không cụ thể với D, tôi lại cảm thán. Chắc là cuộc sống này có lẽ đang hạn hán mất rồi, thế giới này không còn cần tắm tưới gì nữa, không cần ánh sáng, có cảm giác như mình và rất nhiều người đang làm hỏng nó, chỉ khạc nhổ, làm hôi thối, làm bất an, làm cho mọi thứ khô cằn và rối loạn. Nước đâu? Mở vòi nước ra để nó chảy đi. Nhưng nước đâu mà ra nữa... Sự kết nối đang nứt đổ dần dần rồi.

Tôi đang rất sợ. Chưa bao giờ nhân loại đang tiến gần đến cái thời điểm xác xơ đến thế. Rất nhiều cánh đồng đang chết khô. Trần gian như mồ chôn tập thể, chôn cả thể xác và linh hồn.  Nhiều, rất nhiều cá thể đều biến thành ngần ấy con thú hoang rình mò và gầm gừ lẫn nhau, Một đế chế  đang khát nước, khát sự sống. Tôi hay D và những người bạn của chúng ta sẽ đối diện với nỗi sợ như thế nào? Đứng yên đó và tự mở vòi nước của chính mình. Nương bám sự sống vào những thú vui nhỏ nhoi hàng ngày, chỉ hưởng thụ một mình. Nhưng như thế thì con người không thể hoàn tất sự sống của họ. Không có sự sống trọn vẹn. Tôi chưa quên con người là giống loài có xu hướng phản bội nhau nhiều nhất. Và đồng thời con người cũng là giống loài sống phụ thuộc vào nhau nhiều nhất. Nỗi sợ đôi lúc trói buộc tôi trong sự ích kỷ, cái ngục tù nhốt tôi trong nguyên lý chỉ nên giữ lấy sự sống của chính mình. Nhắm mắt đừng nghĩ đến những xáo động xung quanh. Sống như thế đúng là đê tiện thật. D à, cậu có thấy thế không? Ừm, đúng thế. Mình cũng từng đê tiện như thế, và đến bây giờ mình cũng đang rất cô đơn. Cô lập với thế giới bên ngoài không thể khiến cho vòi nước của mình luôn chảy, nó chỉ khiến cho mình ngạt thở và trôi lềnh bềnh như cái xác rỗng. Hãy nghĩ đến cảm giác này đi và cậu có quyền quyết định.

Comments

Popular Posts