Nơi tình yêu bắt đầu...

Từ đầu 2020, cả thế giới vừa phải chống chọi với đại dịch Coronavirus lẫn thích nghi với sự thay đổi trật tự cuộc sống, với sự phụ thuộc vào kỹ thuật số, phục vụ cho công việc lẫn giao tiếp đời thường. Các nền tảng giải trí và thói quen xem phim cũng không nằm ngoài cuộc.

Home screening không còn xa lạ, hay Netflix gần như không thể thiếu với nhiều khán giả yêu phim. Nhưng gần đây, tôi lại nhớ đến cảm giác tại rạp chiếu phim, lặng lẽ trải nghiệm một bộ phim được trình chiếu với kích thước thật, âm thanh hoàn hảo, là nơi duy nhất thể hiện đúng chất lượng của tác phẩm. Tôi tin là hầu hết các nhà làm phim đều muốn nhìn đứa con tinh thần của mình được đến với khán giả tại nơi phù hợp với chúng.

Thưởng thức phim rạp từ lâu đã chiếm một vị trí đặc biệt trong văn hoá nghe, nhìn, nơi khiến chúng ta thu mình vào bóng tối để ngắm nhìn thế giới vĩ đại trước mắt. Mọi người thường sẽ nói về việc họ thưởng thức một bộ phim cụ thể như thế nào, dù là thể loại bom tấn, nghệ thuật, sử thi, hành động, kinh dị, tình cảm.. nhưng tôi muốn nói về một điều khác, đó là trải nghiệm nguyên thủy khi ở trong rạp chiếu: từ bỏ chính mình, để lạc vào một thế giới khác, một ngôi đền, một hang động, một vùng đất linh thiêng, một chuyến du hành ngoài vũ trụ,...

Tôi chưa thể tưởng tượng mình sẽ xem Sicario với màn hình máy tính hay TV tại nhà, làm sao tôi có thể hình dung mình cũng đang đứng từ một mái hiên của Juarez, “thành phố của quái vật" qua màn ảnh nhỏ, làm sao để nhìn thấy các cuộc nổ súng trượt dài trong những ngôi nhà nhỏ bé san sát bám bụi ở Mexico?

Hay La La Land, làm sao có thể ngắm bầu trời L.A đầy sao, nơi Sebastian và Mia bay lơ lửng trong viện bảo tàng Griffith, làm sao ta có thể ngẩn ngơ trước ánh hoàng hôn tím ngắt, những cột đèn và ngọn hải đăng cô độc giữa đêm chỉ với màn ảnh nhỏ với âm thanh trung bình?

Rạp chiếu phim, nơi nuôi dưỡng sự lãng mạn của những mọt phim vẫn còn đó.


Nhưng bây giờ khi tất cả chúng ta ở nhà, tôi đã tự hỏi liệu sau khi các rạp hoạt động trở lại, thì hành vi đến rạp có còn như quỹ đạo như ban đầu? Một thời gian đủ dài để mọi người làm quen với Home screening với những tiện ích như tiết kiệm thời gian và chi phí. Nhưng bài toán để mang lại trải nghiệm tương tự với rạp chiếu phim, hầu như là không.

Rạp phim, dẫu mang theo những lợi ích giải trí đi kèm nào chăng nữa, như chốn hẹn hò, hay điểm hẹn cuối tuần... thì vẫn không thể nào thoát khỏi vai trò ban đầu của chúng, đó là nơi tôn vinh các khoảnh khắc đẹp của điện ảnh.

Khó khăn mà Rạp chiếu phim hiện nay đang gặp phải, cũng tương tự như thời kỳ sau Thế chiến 2, khi các rạp chiếu phải cạnh tranh quyết liệt với truyền hình, vốn dễ dàng đưa các bộ phim đến số lượng công chúng lớn hơn nhiều. Sự phát triển các phương tiện lưu trữ thông tin như DVD và Internet đã trở thành công cụ trao đổi phim ảnh.

Tôi dần nhận ra rằng, khi ở nhà, khi xem bất cứ phim gì qua màn ảnh nhỏ, tinh thần là thứ sẽ chi phối việc thưởng thức bộ phim. Trong khi ở Rạp chiếu, chính bộ phim đó là thứ duy nhất chi phối mình.

Có thể, Corona lấy đi của chúng ta rất nhiều, và có thể thói quen đến Rạp, nhưng ngay cả khi đó, điện ảnh vẫn sẽ thuộc về màn ảnh lớn, như cách mà tác phẩm La sortie des usines Lumière (1895) được chiếu đầu tiên ở Nhà hát Eden, rạp chiếu phim đầu tiên trên thế giới.

Comments

Popular Posts