Shame

Ra đời cách đây 10 năm, nhưng Shame của Mc Queen vẫn là câu chuyện của xã hội hiện tại. Ông đã làm một bộ phim thể hiện cái nhìn trực quan và không phán xét về những người nghiện tình dục, một hội chứng tuy không có tác dụng phụ như nghiện rượu hay ma túy, nhưng cũng ảnh hưởng đến tâm lý con người, giữa chính họ và các mối quan hệ hữu hình xung quanh.

Brandon (Michael Fassbender) đã duy trì hoạt động tình dục nhằm mang lại cực khoái giữa những nhàm chán thường ngày, nhưng anh ta luôn đau khổ. Sau khi đạt khoái cảm, là một chuỗi những trống rỗng kéo dài cho đến sáng hôm sau, anh ta lại tiếp tục ngày mới với chuỗi hoạt động lặp lại.

Brandon có công việc ổn định, sống một mình trong căn hộ riêng tại New York. Anh thủ dâm vào buổi sáng khi tắm, thỉnh thoảng là trong phòng vệ sinh tại chỗ làm. Là người nghiện tình dục, Brandon thường xuyên truy cập vào các trang web khiêu dâm bằng máy tính ở nhà và văn phòng. Brandon cũng chưa bao giờ có mối quan hệ nghiêm túc nào kéo dài quá 4 tháng. Và đời sống tình dục của anh thường diễn ra ở nhà với dịch vụ gái gọi. Trong Shame, hành vi tính dục được thể hiện chớp nhoáng, đơn thuần chỉ là một hành động khác trong ngày của Brandon.



Với nhu cầu tình dục có phần dị biệt, Brandon mặc định đó là nỗi mặc cảm và không muốn ai biết, kể cả em gái. Thực tế, Brandon là nạn nhân của một nhà tù lớn hơn cả chứng nghiện tình dục, đó là sự cô độc. Từ cô độc, Brandon thoả hiệp với đời sống “tự thoả mãn”, cũng như các cư dân đô thị tại các thành phố lớn. Khi công nghệ và mạng xã hội chiếm ưu thế, sự thấu hiểu của con người đã mất đi sự ưu tiên, thả họ lơ lửng với hàng tá hình ảnh, thông tin hấp dẫn, mời gọi,...nhưng lại thiếu đi cảm xúc.

Trong Shame, rất ít sự chia sẻ chân thành giữa người với người, ai cũng có những vấn đề riêng và đang tìm cách cất giấu chúng. Riêng Brandon là một trường hợp cực đoan, bị giam cầm bởi bản năng mãnh liệt mà người đồng nghiệp thân thiết còn cảm thấy chúng khá “tởm”. Nhưng Brandon chưa bao giờ thấy hạnh phúc hay vui vẻ khi trải nghiệm chúng, anh chỉ cảm thấy đó là việc mình phải làm mỗi ngày, bình thản và không liên quan đến cảm xúc. Xanh, xám và trắng, ba gam màu chủ đạo trong Shame đã hoà quyện để phản ánh không khí ảm đạm mờ mịt và vô cảm của Brandon khi ở một mình và cả những nơi đông người như tàu điện ngầm.

Chính sự đơn độc trong cuộc sống của Brandon đã cho phép chứng nghiện tình dục kéo dài. Anh từ chối kết nối với gia đình, lắng nghe em gái, và cả rung động tình yêu với người con gái có thể tâm sự. Shame phơi bày vẻ mệt mỏi của các đô thị lớn, nơi con người vẫn chào hỏi, làm việc, nói chuyện, làm bạn, làm tình,… nhưng họ không thể nào kết nối được với nhau.

Shame, nỗi mặc cảm của Brandon, nhưng cũng chính là nỗi khắc khoải của ai đó trong chúng ta, vừa đang tìm cách che giấu những khoái cảm riêng tư, vừa tìm cách dung hoà để được là thành viên bình thường tại các thành phố phát triển, nơi mà họ sẽ buộc phải tự tiêu diệt những bộc lộ cá nhân...

Comments

Popular Posts