I no longer run, I stand my ground and wait. I wait (*)
Chú K., bảo vệ của tiệm CD quen thuộc một thời của tôi, đã rời xa Sài Gòn cách đây một tháng trước. Không hẳn là chú không có việc làm, mà chỉ đơn giản: chú và thành phố này, cả hai không còn cần đến nhau nữa. Dạo trước, vài lần đi làm về muộn, tôi sẽ tạt vào tiệm CD, mua dăm ba đĩa nhạc. Để sau đó, mới chính là lúc tôi thích nhất, được nói chuyện với chú.
Tiệm đóng cửa, tôi lại qua phòng trọ của chú nằm bên đường ray xe lửa, trong một con hẻm nhỏ chỉ vừa một chiếc xe. Hai con người, hai thế hệ, hai thành phố, để duy trì những buổi tối trò chuyện về nhạc và cuộc sống, chẳng có cách nào khác ngoài việc lắng nghe. Xen kẽ những lần đó, âm thanh gầm gừ của đường sắt hoà âm cho câu chuyện của chúng tôi.
Tôi từng nghĩ ký ức của mình về nơi chốn sinh ra, cũng cần có dự phần của những người phương xa.
Nửa đời trước, chú là nhạc công trong một quán trà. Nửa đời sau, chú là người trông xe của một tiệm bán đĩa. Cả hai đều đã không còn và đều thuộc về âm nhạc. Chỉ có chú K. Như một cái bóng âm thầm in hằn trên các bức tường cũ kỹ, xám xịt bên cạnh đường ray.
Cuộc sống của chú là một lựa chọn đơn độc, thậm chí bảo bọc, nuôi dưỡng, làm nảy nở cái riêng tư ấy, không thuận chiều với bất kỳ trật tự nào. Được trò chuyện cùng chú, một người quan sát nhẫn nại gần cả đời người, là niềm vui không dễ gì mà tôi có được, giữa dòng chảy cuộc đời cuồn cuộn, luôn thôi thúc người khác phải đi thật nhanh và bay thật cao.
Có thể bên cạnh một ai đó trong xã hội hiện nay, họ có hàng chục mối quan hệ khác. Còn bên cạnh chú K., chỉ có âm nhạc.
Những ngày gần đây, khi mọi thứ đều chậm hơn vài nhịp. Những thứ tồn tại hữu hình bỗng chốc trở nên khó đoán. Có thể mất, có thể bị thay thế. Giữa lúc các mối quan hệ có thể đến và đi, con người có thể dễ dàng đối mặt với các cuộc tạm biệt. Chia tay với cuộc đời, và chia tay trong cuộc đời. Những cuộc chia tay đó, cũng là cách để chúng ta dàn xếp lại với cuộc đời. Việc nghe nhạc, hay được chìm vào các cuộc tâm sự âm nhạc với chú K., lại là những lúc tôi thấy mình vẫn được ở lại. Không bị ai kéo đi. Không bị sự kiện buồn nào tấn công.
Chú K. đã chỉ cho tôi thấy, sự ồn ào đứt quãng của bánh răn xe lửa, tiếng còi tàu, hay tiếng karaoke phiền nhiễu của hàng xóm, cũng là thanh âm dự phần vào cuộc sống. Khi khoảnh khắc đến, ý nghĩa sẽ tự tìm đến con người.
Nghĩ về chú K. tôi lại càng nhớ bản A Lonely Passage của Saturnus. Điều gì có thể gắn bó một bản nhạc với một cá nhân? Có thể, khi chúng ta trò chuyện với họ vào những khoảnh khắc đáng nhớ, bản nhạc đó vang lên. Là khi họ giới thiệu cho ta nghe bản nhạc đó... Mối quan hệ khó quên luôn được tạo ra bởi những khoảnh khắc đáng nhớ. Nhiều năm trước, có thể tôi rất thích ý tưởng việc thoát khỏi hiện thực nhờ vào âm nhạc, phim ảnh hay văn chương. Nhưng bây giờ, điều thú vị nhất là tôi cứ đứng yên đấy, chấp nhận các cuộc chia ly, và lần lượt đón nhận những điều không thể nào đẹp đẽ được nữa. Là tất cả những gì cuộc sống đang cứ thế diễn ra.
Cùng với hành trình trưởng thành, thì con người ta cũng chẳng thể có một cột mốc nào dễ chịu cả.
Nghe A lonely passage, người ta có thể dễ dàng ngồi lại, thư giãn và đánh mất chính mình trong vài giây đầu tiên, dưới ánh hoàng hôn. Hoàng hôn, một thời khắc có tính biểu tượng nhất đối với tôi. Là khi những điều sinh động, đẹp đẽ nhất đã qua, nó yên vị trở về trong sự tĩnh lặng mà người ta không tìm thấy nữa, nhưng nó không kết thúc. Tiếng guitar réo rắt réo rắt kèm giọng hát đầy chất thơ, theo sau là những thanh âm phẫn nộ sẽ lôi cuốn chúng ta. Đến giữa, bản nhạc kìm hãm chúng ta trong tình trạng lấp lửng, khó chịu. Là một cảm xúc không thể xem nhẹ, nỗi cô đơn ngấm dần vào bên trong con người, khi xung quanh là những tiếng ồn và nhịp sống vẫn chuyển động bình thường.
Now my belief will fill your soul with death.
I no longer run, I stand my ground and wait, I wait.
Tiệm đóng cửa, tôi lại qua phòng trọ của chú nằm bên đường ray xe lửa, trong một con hẻm nhỏ chỉ vừa một chiếc xe. Hai con người, hai thế hệ, hai thành phố, để duy trì những buổi tối trò chuyện về nhạc và cuộc sống, chẳng có cách nào khác ngoài việc lắng nghe. Xen kẽ những lần đó, âm thanh gầm gừ của đường sắt hoà âm cho câu chuyện của chúng tôi.
Tôi từng nghĩ ký ức của mình về nơi chốn sinh ra, cũng cần có dự phần của những người phương xa.
Nửa đời trước, chú là nhạc công trong một quán trà. Nửa đời sau, chú là người trông xe của một tiệm bán đĩa. Cả hai đều đã không còn và đều thuộc về âm nhạc. Chỉ có chú K. Như một cái bóng âm thầm in hằn trên các bức tường cũ kỹ, xám xịt bên cạnh đường ray.
Cuộc sống của chú là một lựa chọn đơn độc, thậm chí bảo bọc, nuôi dưỡng, làm nảy nở cái riêng tư ấy, không thuận chiều với bất kỳ trật tự nào. Được trò chuyện cùng chú, một người quan sát nhẫn nại gần cả đời người, là niềm vui không dễ gì mà tôi có được, giữa dòng chảy cuộc đời cuồn cuộn, luôn thôi thúc người khác phải đi thật nhanh và bay thật cao.
Có thể bên cạnh một ai đó trong xã hội hiện nay, họ có hàng chục mối quan hệ khác. Còn bên cạnh chú K., chỉ có âm nhạc.
Những ngày gần đây, khi mọi thứ đều chậm hơn vài nhịp. Những thứ tồn tại hữu hình bỗng chốc trở nên khó đoán. Có thể mất, có thể bị thay thế. Giữa lúc các mối quan hệ có thể đến và đi, con người có thể dễ dàng đối mặt với các cuộc tạm biệt. Chia tay với cuộc đời, và chia tay trong cuộc đời. Những cuộc chia tay đó, cũng là cách để chúng ta dàn xếp lại với cuộc đời. Việc nghe nhạc, hay được chìm vào các cuộc tâm sự âm nhạc với chú K., lại là những lúc tôi thấy mình vẫn được ở lại. Không bị ai kéo đi. Không bị sự kiện buồn nào tấn công.
Chú K. đã chỉ cho tôi thấy, sự ồn ào đứt quãng của bánh răn xe lửa, tiếng còi tàu, hay tiếng karaoke phiền nhiễu của hàng xóm, cũng là thanh âm dự phần vào cuộc sống. Khi khoảnh khắc đến, ý nghĩa sẽ tự tìm đến con người.
Nghĩ về chú K. tôi lại càng nhớ bản A Lonely Passage của Saturnus. Điều gì có thể gắn bó một bản nhạc với một cá nhân? Có thể, khi chúng ta trò chuyện với họ vào những khoảnh khắc đáng nhớ, bản nhạc đó vang lên. Là khi họ giới thiệu cho ta nghe bản nhạc đó... Mối quan hệ khó quên luôn được tạo ra bởi những khoảnh khắc đáng nhớ. Nhiều năm trước, có thể tôi rất thích ý tưởng việc thoát khỏi hiện thực nhờ vào âm nhạc, phim ảnh hay văn chương. Nhưng bây giờ, điều thú vị nhất là tôi cứ đứng yên đấy, chấp nhận các cuộc chia ly, và lần lượt đón nhận những điều không thể nào đẹp đẽ được nữa. Là tất cả những gì cuộc sống đang cứ thế diễn ra.
Cùng với hành trình trưởng thành, thì con người ta cũng chẳng thể có một cột mốc nào dễ chịu cả.
Now my belief will fill your soul with death.
I no longer run, I stand my ground and wait, I wait.


Comments
Post a Comment