Tất cả chỉ là những khoảnh khắc

Cuối năm nhìn lại mười hai tháng, hay cuối một chặng đường nhìn lại quá trình khởi đầu, đều mang đến cho tôi cảm giác trống rỗng như nhau. Điển hình như việc xem lại Before Midnight, phần cuối cùng của Before trilogy, tôi đã chứng kiến Jesse và Celine ở tuổi trung niên đúng như những gì chúng ta có thể hình dung, và lo sợ phải hình dung. Hai con người dường như sinh ra để dành cho nhau, có thể trở thành “cái gì” sau hôn nhân và con cái? Tình yêu của họ, khi đã qua đi những đam mê và nông nổi của tuổi trẻ, sẽ còn lại gì? Xem Before Midnight, với tôi, có thể giống như nhìn trước một cuộc đổ bộ của thực tế khắc nghiệt.

Họ trở thành một cặp đôi như bất kỳ cặp đôi nào khác. Không còn là "anh chàng Jesse hay cô nàng Celine dành cho tôi", sự xuất sắc của kịch bản đã kết nối và khai thác toàn bộ những điều sâu kín trong tâm hồn và sự khác biệt giữa hai người, từng được khơi lên rất nhẹ ở những phần trước. Như nỗi sợ hãi và ảnh hưởng của một gia đình tan vỡ lên Jesse. Như tính cách độc lập và quan điểm có phần phần quá khích về vai trò của phụ nữ của Celine, còn nhớ, từng là “một nhà hoạt động xã hội nóng nảy, nhiệt tình”. Mỗi một sự xung khắc từng xuất hiện nhỏ bé trước kia giữa hai người, giờ đã trở thành những ngọn núi lửa, những phứ phun trào chính là tâm can họ, phản ánh lại chính con người họ. Chúng ta hiểu vì sao họ lại như thế, và hiểu họ hơn. Nhưng họ đã không còn hiểu nhau. Họ trở thành cặp vợ chồng người Đức “mất khả năng nghe lẫn nhau” ở những phút đầu tiên của Before Sunrise. Và sự xuất sắc của Linklater, tôi phải nhắc lại một lần nữa, là dẫn dắt những điều đó, kể cả những cuộc tranh cãi, đầy tinh tế và ý vị, đầy sức nặng về tâm lý, đến mức khó thở, nhưng cũng đầy hấp dẫn và sống động.

Khi nghe hai người kể lại chuyện họ gặp gỡ nhau lần đầu ở chuyến tàu đến Vienna, có bao nhiêu người trong chúng ta trải qua một câu chuyện đẹp và lãng mạn đến thế? Jesse còn viết một quyển sách về nó. Nhưng đã trở nên tầm thường khi nhắc lại ở tuổi 40, như lời Celine nói “cũng không hẳn” khi được khen là lãng mạn. Ý tôi là, sẽ thế nào nếu Celine nhắc lại nó khi không bao giờ gặp lại Jesse? Có phải mỗi câu chuyện tình của chúng ta đều đẹp đẽ trong kỷ niệm, và sẽ trở nên bình thường hóa theo thời gian bên nhau, và không còn “đặc biệt” nữa? Với tôi, đêm họ bên nhau ở Vienna là một khoảnh khắc xứng đáng để chết. Vì giống như lời nói không thể chính xác và giàu cảm xúc hơn của Joel khi nằm cạnh Clementine trên sông băng “Anh có thể chết ngay bây giờ, anh đang hạnh phúc, anh ở đúng nơi mà mình thuộc về.”

Ý tôi là, có bao nhiêu người tìm kiếm cả cuộc đời mà không thể có được những khoảnh khắc đó. Khi hai tâm hồn đã xóa nhòa “khoảng cách giữa những vị thần”, mà Celine đã nói và cô đúng, vì con người hầu như không thể hiểu được nhau.

Tất cả chỉ là những khoảnh khắc.

Comments

Popular Posts