Mono: Hymn to the Immortal Wind
Tháng 3/2022 là tròn 13 năm Mono ra mắt Hymn to the Immortal Wind, album thứ 6 của band post rock Nhật Bản này. Đây cũng là album tôi nghe nhiều nhất trong 2021. Từ đây, Mono cũng đã đưa tôi đến với thể loại post rock. Mono hay King Crimson, tôi hàm ơn hai band nhạc này khá nhiều. Concept của cả hai đều khơi mở những dòng suy nghĩ, khiến tôi không ngừng đặt ra câu hỏi về cách sắp xếp trình tự trước sau từng bài trong mỗi album. Nhờ âm nhạc, tôi cũng nhớ đến vài kỉ niệm, chính xác hơn là những kí ức. Âm nhạc không có gì cả, là điều ta không nhìn thấy, không nắm lấy, không giữ lấy. Chỉ có thể nhớ. Thế nên âm nhạc lại là tất cả. Và những kí ức khi tình cờ xuất hiện luôn có cảm giác đã trôi qua cả ngàn năm ánh sáng.
Mỗi người gắn bó với âm nhạc theo cách riêng, có những khởi đầu riêng. Tôi nghe nhạc không nhớ rõ là lúc nào. Chỉ biết là gần như mỗi đêm, tôi đều ngồi trước máy phát nhạc, mê mẩn thưởng thức những giai điệu thay đổi liên tục, thủ thỉ ca từ rót vào trong tai. Có thể gọi đó là khoảng thời gian duy nhất tôi chìm đắm thật sự vào âm nhạc, bằng những cảm xúc trong veo, không quan tâm đến thể loại, hoàn cảnh sáng tác, thành tựu của nhạc sĩ, ca sĩ... Chỉ có tôi và âm nhạc. Cũng có thể gọi là chúng tôi.
Nhưng người ta không thể gắn bó với điều gì chỉ vì thú vui. Luôn phải là làm điều đó một cách bền bỉ và tập trung. Và đa phần thời gian khó chịu nhiều hơn dễ chịu. Những thú vui sẽ nhanh chóng bị thay thế, còn đam mê hay sở thích, chỉ có thể được hình thành sau qua một quá trình dài. Nhưng mọi thứ sẽ không suôn sẻ nếu ngay từ đầu chúng tôi thiếu đi chữ "duyên". Tôi luôn cảm ơn cơ hội khi làm quen cùng những người bạn mới, và trong số đó, có vài người đã dẫn tay tôi bước vào thế giới âm nhạc của họ.
Âm nhạc là liều thuốc thuốc giảm đau, theo nghĩa đen. Những chất hóa học tiết ra sau vỏ não, khi ta thưởng thức một album hay, giai điệu sống động, đưa ta vào cõi mênh mang của một trường âm dài và sâu hun hút, có tác dụng xoa dịu thần kinh. Xúc động trước một bài nhạc hay là cảm giác tuyệt vời nhất với tôi, và có thể nhận ra ngay từ các nốt nhạc đầu tiên, là một phản ứng vật lý. Không có con người, không có hình ảnh, cũng không có sự kiện nào... Chỉ qua âm nhạc, con người ta có thể mỉm cười hoặc rơi nước mắt không? Có chứ. Tôi nhắm nghiền mắt lại và thinh lặng sống trong giai điệu, trong một hành trình dài mà tôi không biết điểm kết thúc, nhưng cũng không mong nó kết thúc. Đó là trải nghiệm khi tôi nghe trọn album Hymn to the Immortal Wind.

Tôi sẵn sàng gọi album này là một kiệt tác, một sự kết hợp hoàn chỉnh giữa guitar rock và nhạc cổ điển. Bắt đầu bằng Ashes in the snow, Mono đưa ta vào một miền hoang vắng với tốc độ chậm, và cho đến khi một vòng xoáy của giai điệu tremolo bị va chạm, hoàn toàn nhấn chìm tôi đến mức gần như kiệt sức. Và qua đến Burial at sea, khi đã quen với những tiếng chuông ngân mờ ảo, vang vọng, thì tôi thực sự đã bị trôi lênh đênh giữa dòng biển sâu hút, đen kịt. Pure as snow và Follow your map lại lắng đọng một cách lạ lùng, sau khi đã trải qua một trận cuồng phong. Bản nhạc có tiếng guitar, tiếng sáo và dàn nhạc piano đậm chất phương Tây, gợi nhớ lại “The Dead Flag Blues”, một chút êm dịu cho đến khi tiếng trống vang lên điên cuồng. Đến khi The Battle to Heaven xuất hiện, nó cuộn trào và không để cho người nghe một giây ngơi nghỉ nào, như bản nhạc Moonlight trong album đầu tiên của họ - You Are There, những đoạn dây đau đớn ngắt quãng để mang cảm xúc đến những thái cực rất khó tả, bi tráng xen lẫn cô đơn.
Hymn to the immortal wind là một album không hề dễ nghe. Có hai người bạn tôi giới thiệu Mono đã không thể chịu nổi tiếng trống như dồn họ vào "nút chai" của cảm xúc. 7 bản nhạc trong album này đều có một khoảnh khắc nhất định, làm cho người nghe có thể sẽ giật mình, rồi sau đó là đau đớn, nhưng càng về cuối, Mono đưa ta vào một trường âm của hi vọng. Nhẹ tênh và dịu dàng hơn. Cách thức này, tôi cũng gặp ở Sigur Ros, hoặc Mogwai. Còn về tiết tấu, Mono vẫn chưa phải là band nhạc có nhiều màu sắc đa dạng như God is An Astronaut, Godspeed You! Black Emperor, hay Explosions in the Sky. Nhưng có điều gì khác biệt giữa Mono và các band nhạc còn lại, đó chính là tiếng trống, không chỉ tạo ra một sân khẩu “ảo” trong tâm trí người nghe, mà còn mang tính định hướng và dẫn dắt nhịp độ.
Trong thời điểm khó khăn nhất của 2021, khi nghe tin có người quen vừa mất vì Covid19, có những đêm tôi nghe Mono giữa màn đêm trong phòng, thời gian vẫn trôi, các bản nhạc vẫn tiếp tục vang lên. Nước mắt tôi rơi khi nghe đến phút thứ 3 của The battle to heaven, như một nghi thức chào tạm biệt và tiễn đưa một người bạn lên thiên đàng. Và sáng hôm sau, cuộc sống của chúng ta vẫn tiếp tục...
Mỗi người gắn bó với âm nhạc theo cách riêng, có những khởi đầu riêng. Tôi nghe nhạc không nhớ rõ là lúc nào. Chỉ biết là gần như mỗi đêm, tôi đều ngồi trước máy phát nhạc, mê mẩn thưởng thức những giai điệu thay đổi liên tục, thủ thỉ ca từ rót vào trong tai. Có thể gọi đó là khoảng thời gian duy nhất tôi chìm đắm thật sự vào âm nhạc, bằng những cảm xúc trong veo, không quan tâm đến thể loại, hoàn cảnh sáng tác, thành tựu của nhạc sĩ, ca sĩ... Chỉ có tôi và âm nhạc. Cũng có thể gọi là chúng tôi.
Nhưng người ta không thể gắn bó với điều gì chỉ vì thú vui. Luôn phải là làm điều đó một cách bền bỉ và tập trung. Và đa phần thời gian khó chịu nhiều hơn dễ chịu. Những thú vui sẽ nhanh chóng bị thay thế, còn đam mê hay sở thích, chỉ có thể được hình thành sau qua một quá trình dài. Nhưng mọi thứ sẽ không suôn sẻ nếu ngay từ đầu chúng tôi thiếu đi chữ "duyên". Tôi luôn cảm ơn cơ hội khi làm quen cùng những người bạn mới, và trong số đó, có vài người đã dẫn tay tôi bước vào thế giới âm nhạc của họ.
Âm nhạc là liều thuốc thuốc giảm đau, theo nghĩa đen. Những chất hóa học tiết ra sau vỏ não, khi ta thưởng thức một album hay, giai điệu sống động, đưa ta vào cõi mênh mang của một trường âm dài và sâu hun hút, có tác dụng xoa dịu thần kinh. Xúc động trước một bài nhạc hay là cảm giác tuyệt vời nhất với tôi, và có thể nhận ra ngay từ các nốt nhạc đầu tiên, là một phản ứng vật lý. Không có con người, không có hình ảnh, cũng không có sự kiện nào... Chỉ qua âm nhạc, con người ta có thể mỉm cười hoặc rơi nước mắt không? Có chứ. Tôi nhắm nghiền mắt lại và thinh lặng sống trong giai điệu, trong một hành trình dài mà tôi không biết điểm kết thúc, nhưng cũng không mong nó kết thúc. Đó là trải nghiệm khi tôi nghe trọn album Hymn to the Immortal Wind.
Tôi sẵn sàng gọi album này là một kiệt tác, một sự kết hợp hoàn chỉnh giữa guitar rock và nhạc cổ điển. Bắt đầu bằng Ashes in the snow, Mono đưa ta vào một miền hoang vắng với tốc độ chậm, và cho đến khi một vòng xoáy của giai điệu tremolo bị va chạm, hoàn toàn nhấn chìm tôi đến mức gần như kiệt sức. Và qua đến Burial at sea, khi đã quen với những tiếng chuông ngân mờ ảo, vang vọng, thì tôi thực sự đã bị trôi lênh đênh giữa dòng biển sâu hút, đen kịt. Pure as snow và Follow your map lại lắng đọng một cách lạ lùng, sau khi đã trải qua một trận cuồng phong. Bản nhạc có tiếng guitar, tiếng sáo và dàn nhạc piano đậm chất phương Tây, gợi nhớ lại “The Dead Flag Blues”, một chút êm dịu cho đến khi tiếng trống vang lên điên cuồng. Đến khi The Battle to Heaven xuất hiện, nó cuộn trào và không để cho người nghe một giây ngơi nghỉ nào, như bản nhạc Moonlight trong album đầu tiên của họ - You Are There, những đoạn dây đau đớn ngắt quãng để mang cảm xúc đến những thái cực rất khó tả, bi tráng xen lẫn cô đơn.
Hymn to the immortal wind là một album không hề dễ nghe. Có hai người bạn tôi giới thiệu Mono đã không thể chịu nổi tiếng trống như dồn họ vào "nút chai" của cảm xúc. 7 bản nhạc trong album này đều có một khoảnh khắc nhất định, làm cho người nghe có thể sẽ giật mình, rồi sau đó là đau đớn, nhưng càng về cuối, Mono đưa ta vào một trường âm của hi vọng. Nhẹ tênh và dịu dàng hơn. Cách thức này, tôi cũng gặp ở Sigur Ros, hoặc Mogwai. Còn về tiết tấu, Mono vẫn chưa phải là band nhạc có nhiều màu sắc đa dạng như God is An Astronaut, Godspeed You! Black Emperor, hay Explosions in the Sky. Nhưng có điều gì khác biệt giữa Mono và các band nhạc còn lại, đó chính là tiếng trống, không chỉ tạo ra một sân khẩu “ảo” trong tâm trí người nghe, mà còn mang tính định hướng và dẫn dắt nhịp độ.
Trong thời điểm khó khăn nhất của 2021, khi nghe tin có người quen vừa mất vì Covid19, có những đêm tôi nghe Mono giữa màn đêm trong phòng, thời gian vẫn trôi, các bản nhạc vẫn tiếp tục vang lên. Nước mắt tôi rơi khi nghe đến phút thứ 3 của The battle to heaven, như một nghi thức chào tạm biệt và tiễn đưa một người bạn lên thiên đàng. Và sáng hôm sau, cuộc sống của chúng ta vẫn tiếp tục...


Comments
Post a Comment