"Trying to find a love supreme"
Có một người bạn phim ảnh mà tôi thường hay gặp gỡ, chia sẻ suốt 10 năm nay, cậu ấy có một nguyên tắc rất ổn định: không bao giờ dối trá với bản thân, không làm theo quyết định của người khác nếu ngược lại với quy tắc của mình. Tôi cũng vậy. Tình bạn của chúng tôi vẫn vậy. Nhưng không phải ai cũng như cậu ấy. Không phải tình bạn nào cũng giống như chúng tôi.
Khi càng lớn, càng cố gắng tìm hiểu nhiều hơn về những người xung quanh, tôi có cảm giác như đang chứng kiến những cái chết xảy ra trước mắt. Là cái chết dần mòn của ký ức tươi đẹp bên trong tôi, và bên trong họ. Nó chẳng còn ý nghĩa gì cả. Làm sao có ý nghĩa gì, khi nó chẳng đóng vai trò nào trong mối quan hệ giữa họ. Và tôi có thể thấy rằng, những ký ức đang dần phai nhạt khi họ ngày càng bước vào những bể cá tập thể mà tôi không dung hoà được. Ở đó, người ta định hình người khác thông qua ngoại hình, tiền bạc, địa vị. Ở đó, người ta tôn thờ những cuộc tình nhợt nhạt, sáo rỗng. Ở đó, người ta thường được ca tụng bởi những điều mà họ không biết, chưa từng đọc hay xem qua... Ở đó, không có một sự thật nào. Như một chương trình truyền hình thực tế mà ai cũng ra sức để thu hút đối phương, tranh thủ nhiều lượt quan tâm nhất có thể.
Có vài người bạn cũ của tôi cũng như vậy. Giữa chúng tôi là những tính cách khác biệt, những mối quan tâm khác biệt, sở thích khác biệt, không thể dung hòa. Đã có thời chúng tôi tìm thấy sự an ủi và nương tựa ở nhau, giúp nhau bước qua những thời khắc khó khăn nhất của tuổi thiếu niên. Nhưng nó đã qua rồi. Chúng tôi tuổi trưởng thành là những phiên bản khác, mà đã thiếu đi những hoàn cảnh gắn kết để có được điểm chung quan trọng nhất: muốn ở bên cạnh và bảo vệ nhau. Những giận hờn chỉ là sự bộc lộ cho việc chúng tôi không còn hài lòng và sẵn sàng từ bỏ nhau bất kỳ lúc nào. Nhưng điều tồi tệ nhất không phải chúng tôi xa nhau, mà là khi chứng kiến một người bạn đánh mất nguyên tắc từng cố gắng theo đuổi. "I know this girl, she likes to switch teams. And I'm a friend but I'm living for a love supreme."
Vài ngày gần đây, khi nghe liên tục Supreme, một ca khúc vô cùng hay nên được hát khi con người đã chiến thắng bản thân mình. Dù không hề dễ dàng, với một thời đại "This new century keeps bringing you down". Và sự dối trá của con người, không có lời nào là thật. Như những lớp quần áo chúng ta đang mang, bao bọc chúng ta là những lớp vỏ dày của ngụy biện, của trò chơi trong tâm trí để bao biện cho những điều chúng ta muốn hay sợ hãi. Nhưng nó chỉ như một kẻ thù cũ tôi đã biết cách đối phó. Tôi ngồi dậy, và tự nhắc mình về những gì tôi có. Tôi vẫn còn một số ít, chỉ trên đầu ngón tay, những người bạn khiến tôi thấy bình yên khi ở bên.
Điều duy nhất tôi rút ra được và đỡ tôi đứng dậy sau một năm thật dài, những tháng ngày vô nghĩa lặp đi lặp lại, những mối quan hệ ra đi, những người bạn cũ xa lạ, chỉ nằm ở việc phải sống thật. Phải cố gắng nhất có thể. Chỉ có cách đó, tôi mới tìm thấy được tình yêu.
"Come and live a love supreme
Don't let them get you down
Everybody lives for love"


Comments
Post a Comment