"I'm standing here, Watching the clouds float by..." (*)
Khi tôi nhìn vào cơ chế của cuộc sống này, tôi thấy rằng có những giá trị điểm suốt cho khoảng thời gian ngắn ngủi mình có, nhưng phần lớn, sẽ chỉ là chuẩn bị cho các cuộc chia ly. Chẳng có hình tượng nào chính xác hơn hình tượng cũ kỹ ấy, rằng chúng ta đang ngồi trên một chuyến xe, và những người khác đều là khách đi cùng một quãng đường nhất định. Đến trạm, chúng tôi sẽ chia tay nhau. Thừa nhận một thực tế rằng: chẳng có gì là mãi mãi, cũng đồng nghĩa khi chúng ta ý thức mạnh mẽ hơn về những gì mình đang có. Ngày nào đó, những người thân quen trong đời, người yêu, vợ chồng, bạn thân, anh em... có thể họ sẽ rẽ sang lối khác, sẽ dừng lại, hoặc sẽ vượt lên trước ta. Bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng sẽ chỉ đơn độc mỗi người một con đường. Cũng như những nhân vật trong Into the wild, The Legend of 1900, hay Cast away,... mỗi một hành trình giải đáp câu hỏi "Tôi là ai?", đều phải đánh đổi bằng sự cô độc, để có được từng khoảnh khắc tự do khi là chính mình.
Đối với quan hệ giữa người, mỗi cá nhân không thể lựa chọn cho cả hai. Tôi không tin bất cứ thứ gì như là số phận hay duyên số, tôi tin vào sự ngẫu nhiên và các lựa chọn. Chúng ta gặp nhau hoàn toàn do ngẫu nhiên, sự hấp dẫn không thể lý giải, nhưng ở bên nhau hay xa nhau là lựa chọn. Càng về sau, khi lớn lên, tôi nhận thức rõ sự giới hạn đến bất lực của bản thân, như Bob và Charlotte của Lost in translation, mất khả năng kết nối với các mối quan hệ xung quanh, nhưng cũng không mạnh dạn tiến về nhau. Sự lạc lõng lẩn khuất trong các con hẻm đô thị, giữa những mái nhà, chen chúc giữa những ngã tư... Nhiều người vượt qua khoảng thời gian lạc lõng ấy nhờ những con người khác. Rõ ràng và có hơi ấm cơ thể. Còn tôi được nâng đỡ qua những ngày cô đơn nhất nhờ phim ảnh, âm nhạc, sách vở, là những thứ không thể chạm được, nhưng an toàn. Tuy nhiên, cũng như mọi loại thuốc giảm đau trên đời đều có tác dụng phụ. Càng chìm sâu vào thế giới ấy, thế giới thật càng trở nên xa vời, đáng sợ, và như thế tôi lại càng yêu bản thân mình hơn.
Và hãy luôn sẵn sàng để nói lời chào tạm biệt.
(*) Lời bài hát All Alone của Saturnus


Comments
Post a Comment