Love, Death & Robots: Season 3

Love, Death & Robots SS3 quả nhiên đồng đều hơn về chất lượng hình ảnh, đồ họa. Khác với 2 seasons đầu, những tập đầu tiên của mùa thứ ba lại nổi trội hơn về mặt nội dung. Nổi bật nhất là "Bad Travelling" do chính David Fincher đạo diễn, và "The Very Pulse of the Machine" của Emily Dean. 

Bad Travelling kể về những giây phút ngắn ngủi của các thủy thủ trên thuyền săn cá mập, bị tấn công bởi một loài giáp xác khổng lồ tham ăn và thông minh. Đây là bộ phim duy nhất có thể phát triển thành dự án độc lập trong searies này, tương tự với The Drowned Giant ở season 2 và Good Hunting ở season 1. Lòng tham, sự nghi ngờ, hèn nhát và phản bội, đã giết chết con người lẫn nhau. 20 phút căng thẳng khi từng người bộc lộ bản chất, và bộ phim nhắc nhớ về bản năng sinh tồn không thể chối cãi của con người. Phát huy phong cách làm phim điện ảnh, David Fincher giải quyết nhanh chóng, gọn gàng, dứt khoát ở mỗi giây phút khi nhân vật chính ra quyết định. Giết người yếu để gia tăng cơ hội sống sót. Không có câu hỏi nào về đạo đức rõ ràng để nhân danh cho việc nên giết ai để bảo vệ ai. Tất cả chỉ là để được sống, dù bản thân là người duy nhất. 



The Very Pulse of the Machine của Emily Dean, có thể xem là tác phẩm hoàn chỉnh nhất trong Love, Death and Robots mùa 3, khi yếu tố thẩm mỹ tương đồng với nội dung. (Nói như vậy không có nghĩa các tập khác yếu hơn về đồ họa, chỉ đơn giản tôi vẫn thích nghệ thuật vẽ tay trên từng khung hình, như phim hoạt hình truyền thống, như Fish Night ở mùa 1). Phim kể về những giây phút nỗ lực tiến đến sự sống của một phi hành gia, dù chỉ cách cái chết trong tích tắc, sau khi con tàu vũ trụ thám hiểm mặt trăng Jovian gặp tai nạn. Chỉ có hơn 10 phút để cố gắng giữ vững đôi chân trên con đường tiến đến trạm không gian, nhưng là 10 phút dài nhất của cuộc đời. 

Tiếp cận một đề tài đã quen thuộc, con người tạo ra máy móc, các tiến bộ khoa học kỹ thuật, nhằm vươn tới các hành tinh mới, xóa bỏ các giới hạn, nhưng chúng ta vẫn phải đầu hàng trước vòng lặp của sinh lão bệnh tử. Và nếu như chúng ta tạo ra máy móc chỉ để phục vụ cho tham vọng bất tử, thống trị toàn bộ vũ trụ... nhưng chúng ta mất đi sự kết nối với chúng. Máy móc không phải là công cụ. Điều này đã được thể hiện rất rõ trong tập Zima Blue cũng như Lucky 13 ở season 1. Vì thiếu kết nối, nên chúng ta bỏ quên vẻ đẹp bản chất của nó, vốn sẽ cùng con người cải thiện cuộc sống tốt đẹp hơn. The very pulse of the machine dẫu buồn, nhưng vẫn huy hoàng trước những ảo ảnh về mơ ước đạt đến sự toàn vẹn, tráng lệ và đầy rung động, kết nối một quả tim đang đập và những vì sao đang chiếu sáng trên bầu trời... Ảo giác đã làm cho thời gian chậm lại trước mắt, cái phép màu cải lão hoàn đồng tưởng như vô vọng ấy, cũng là điều mà giấc mơ hoàn mỹ nhất của nhân vật chính.

Và sau đó, người xem nhìn thấy bằng đôi mắt thanh thản, nhịp đập của cỗ máy như một quả tim đang hấp hối. Một sinh vật đang thở đầy suy tư. Một chuyến du hành giữa sự sống và cái chết diễn ra chỉ có vài phút trong một bộ phim, cũng có thể chính là cuộc đời mỗi người.


Dù có nhân vật là Robot nhưng mọi câu chuyện trong Love Death & Robots đều hướng về con người, cảm xúc người. Giờ đây, không ai có thể xem thường thể loại hoạt hình mà ngày trước vẫn bị đánh giá “cho trẻ con”. Love, Death & Robots là một minh chứng rõ nét cho sức mạnh của thể loại này. Không chỉ khơi mở trí tưởng tượng, các tập phim còn chạm vào trái tim người xem với nhiều thông điệp và ý nghĩa đầy đặn. Nhìn lại toàn bộ series này, chúng ta có những tập phim xuất sắc nhất, như Zima Blue về thuyết hiện sinh, Good Hunter nói về cyborg, Pop Squad nói về tham vọng bất tử phản tự nhiên, The Drowned Giant nói về sự phân rã của nền văn minh... Sự tự do, không bị kiềm chế bởi các nhãn dán từ Netflix giúp loạt phim đi đến tận cùng sáng tạo. Chất bạo lực hay tình dục, các hình ảnh biểu tượng, sự thống trị của máy móc, hoặc chủ nghĩa tiêu dùng, sự cố gắng của con người trước sức mạnh của quái vật… đều ẩn chứa tất cả các mặt tối tăm lẫn tươi sáng về thế giới loài người chúng ta.

Comments

Popular Posts