Đêm

Màn đêm dịu dàng xâm chiếm, bản nhạc Gymnopédies của Erik Satie khéo léo lại đến một cách ngẫu nhiên. Tôi cảm thấy có lẽ mình chẳng cần gì hơn nếu được dự phần vào một buổi đêm yên tĩnh, trăng sáng, gió mát và âm nhạc ở lại. Sự trống rỗng gần như tuyệt đối của không gian, chính là phần thu hút nhất của màn đêm. Để từ đây, tôi có thể tự do bước vào những nghĩ suy.

Tôi nhớ về những cuộc tình đã qua. Chúng tôi bắt đầu là những kẻ xa lạ. Và sau đó, từ một sợi dây cảm xúc khó đoán, trong một thời điểm không dự báo trước, đã kết nối hai con người lại với nhau. Cũng như bao người con gái khác, tôi đã từng nghĩ rất nhiều về họ, lo lắng, an ủi, tâm sự, cùng trải qua những hoạt động đời thường, cười và khóc cùng họ, đôi khi là vì họ... Để rồi sau đó, chúng tôi lại tiếp tục quay về là những kẻ xa lạ. Thật buồn cười khi chúng ta đã dành quá nhiều thời gian cho những người xa lạ. Có phải tất cả những gì chúng ta đã làm, dù điên rồ như thế nào, dù bất thường ra sao, cũng chỉ là để bớt cô đơn hơn một chút? Cũng là để họa chăng, có thể may mắn dù chỉ một phần trăm cơ hội, tôi sẽ tìm được một ai đó có thể lắng nghe mình, và mình sẽ ở bên cạnh họ những khi khó khăn... Nhưng tất cả chỉ như những cái bóng in trên tường của một buổi tối buồn bã khi chúng tôi quay lại điểm xuất phát. 


Thời đại mà tôi đang sống, mọi người đi nhanh đến mức tôi nghĩ rằng mình sẽ mãi không thể theo kịp vận tốc của họ. Mọi thứ cuốn theo cuộc tiếp sức của công nghệ thông tin, các ứng dụng hẹn hò,... Và tôi thấy chúng ta ngày càng dễ dàng rời xa nhau. Sợi dây níu kéo dễ đứt lìa chỉ vì cái tôi, sự ngộ nhận, hoặc đôi khi chỉ là vài mâu thuẫn đời thường. Mọi người nghĩ rằng mình luôn có nhiều sự lựa chọn. Còn cá nhân tôi thì vẫn chỉ tin rằng, mỗi người chỉ có duy nhất một lựa chọn. Và chúng ta không thể có tình cảm một ai đó khác, với một tình yêu tương tự, nếu không phải là người duy nhất ấy.

Đêm nay, đêm mai, và cả nhiều đêm sau, chỉ có sự hiền lành của màn đêm hiệp thông với khoảnh khắc trữ tình của âm nhạc, mới có thể khiến tôi đứng yên trên mặt đất, vẫn tiếp tục là chính mình, để không bị bất cứ cuồng quay hay sự hối thúc nào của ban ngày nhấn chìm vào những cuộc tranh đua vô nghĩa không hồi kết, để tôi vẫn tiếp tục yêu cuộc sống này.

Comments

Popular Posts