Những va chạm...
"Đó là xúc giác. Cảm giác khi đi bộ trong thành phố, em còn nhớ chứ? Em va vào một người xa lạ, người đó va vào em. Ở Los Angeles, không ai chạm vào em cả. Mọi người lặng lẽ thu mình sau lớp vỏ bọc lạnh lẽo. Anh nghĩ chúng ta nhớ cảm giác đó đến nỗi, chúng ta phải va vào nhau, để cảm nhận một điều gì đó” - Lời của thám tử Graham trong phim Crash (2004, Paul Haggis)
Năm 2021, tôi cũng như mọi người, đã có hơn bốn tháng đứng yên trên mặt đất, nỗi buồn, nỗi lo chồng chéo lẫn nhau. Điều đó đã mang đến một động lực hơn bao giờ hết, là tôi muốn gặp lại vài người bạn mà trước đây mình chưa hết lòng với họ. Nhưng một trong số ấy không còn trên đời nữa. Chúng tôi từng có những cuộc cãi vã và đã nói lời tạm biệt. Dẫu cuộc chạm va nào cũng sẽ để lại vài vết sẹo, nhưng phải đến tận bây giờ, tôi mới biết đó chính là cảm giác 'được sống', cũng như khi dung dịch lye thấm vào bàn tay, trước khi sự hối hận gặm nhắm kỷ niệm chúng tôi. Thời gian trôi đi, khi nhìn lại thì tôi vẫn nhớ người bạn ấy, cách bắt đầu hay kết thúc cũng chả còn quan trọng, mà chính là khoảnh khắc tồn tại giữa chúng tôi, nỗ lực hàn gắn tình bạn bằng sợi dây cảm xúc và sự thân thuộc.
Những nghi ngờ, lừa dối, mạt sát, hằn học,... đã đẩy những con người ra xa nhau hơn trong cuộc sống thường ngày. Nhưng cũng chính những trở lực ấy, trong những hoàn cảnh nhất định, lại hút họ lao vào nhau, tông vào nhau, nối dài những vết thương.
Sự tồn tại của những mảnh vỡ, nó khiến ta nhớ lại chúng từng là một tấm gương đẹp. "Va chạm” ở đây, còn có thể hiểu theo nghĩa rằng, những tổn thương chính là xác tín rõ nét và chân thật giữa những điều khác biệt. Đó cũng là điều mà chúng ta luôn chối bỏ khi bước vào một mối quan hệ. Xã hội hiện đại đã bọc lấy nó bằng quá nhiều thứ, nên để phá vỡ lớp vỏ, người ta phải chịu một chút đau đớn. Hạnh phúc chỉ là sau khi vết cắt đã liền da. Bộ phim ấy đã giúp tôi hiểu rằng, sau mỗi màu da, màu mắt, màu tóc, mỗi quốc tịch, mỗi sự khác biệt,... chúng ta đều là những con người nhỏ bé, vùng vẫy và chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt, để sống thấu hiểu, thông cảm và rộng lượng với nhau hơn.
Nhưng đó là khi người còn lại vẫn cho ta, dù chỉ có 1% cơ hội gặp lại nhau và để làm điều đó.
Năm 2021, tôi cũng như mọi người, đã có hơn bốn tháng đứng yên trên mặt đất, nỗi buồn, nỗi lo chồng chéo lẫn nhau. Điều đó đã mang đến một động lực hơn bao giờ hết, là tôi muốn gặp lại vài người bạn mà trước đây mình chưa hết lòng với họ. Nhưng một trong số ấy không còn trên đời nữa. Chúng tôi từng có những cuộc cãi vã và đã nói lời tạm biệt. Dẫu cuộc chạm va nào cũng sẽ để lại vài vết sẹo, nhưng phải đến tận bây giờ, tôi mới biết đó chính là cảm giác 'được sống', cũng như khi dung dịch lye thấm vào bàn tay, trước khi sự hối hận gặm nhắm kỷ niệm chúng tôi. Thời gian trôi đi, khi nhìn lại thì tôi vẫn nhớ người bạn ấy, cách bắt đầu hay kết thúc cũng chả còn quan trọng, mà chính là khoảnh khắc tồn tại giữa chúng tôi, nỗ lực hàn gắn tình bạn bằng sợi dây cảm xúc và sự thân thuộc.
Những nghi ngờ, lừa dối, mạt sát, hằn học,... đã đẩy những con người ra xa nhau hơn trong cuộc sống thường ngày. Nhưng cũng chính những trở lực ấy, trong những hoàn cảnh nhất định, lại hút họ lao vào nhau, tông vào nhau, nối dài những vết thương.
Sự tồn tại của những mảnh vỡ, nó khiến ta nhớ lại chúng từng là một tấm gương đẹp. "Va chạm” ở đây, còn có thể hiểu theo nghĩa rằng, những tổn thương chính là xác tín rõ nét và chân thật giữa những điều khác biệt. Đó cũng là điều mà chúng ta luôn chối bỏ khi bước vào một mối quan hệ. Xã hội hiện đại đã bọc lấy nó bằng quá nhiều thứ, nên để phá vỡ lớp vỏ, người ta phải chịu một chút đau đớn. Hạnh phúc chỉ là sau khi vết cắt đã liền da. Bộ phim ấy đã giúp tôi hiểu rằng, sau mỗi màu da, màu mắt, màu tóc, mỗi quốc tịch, mỗi sự khác biệt,... chúng ta đều là những con người nhỏ bé, vùng vẫy và chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt, để sống thấu hiểu, thông cảm và rộng lượng với nhau hơn.
Nhưng đó là khi người còn lại vẫn cho ta, dù chỉ có 1% cơ hội gặp lại nhau và để làm điều đó.



Comments
Post a Comment