Ngắm trăng...

Vẫn biết rằng con người phụ thuộc lẫn nhau, tất cả đều được kết nối qua không gian và thời gian, và có một hệ quả đạo đức sâu sắc chạm đến lòng trắc ẩn và sự đồng cảm trong mỗi cá thể. Bức tường ngăn khoảng cách giữa cái "tôi" và "những người khác", thực chất chỉ là ảo ảnh. 

Rõ ràng, hạnh phúc của chúng ta luôn và sẽ luôn liên đới tới hạnh phúc của người khác. Lịch sử của loài người trải qua khoảng 14 tỷ năm, tưởng chừng sẽ làm tăng ý thức trách nhiệm chung của con người chung sống trong trái đất, khuyến khích chúng ta nỗ lực hết mình để giải quyết các vấn đề về nạn đói, bệnh tật, nghèo khổ, thiên tai... Sự phụ thuộc đó, sẽ tạo thành một gạch nối giữa tất cả con người có thiện chí. Nhưng sau đại dịch, điều duy nhất tôi thấy là những xung đột và mâu thuẫn giữa người với người ngày càng khó lòng hàn gắn. Tại sao chúng ta đã cố gắng đến tận bây giờ, nhưng lại dễ dàng từ bỏ nhau chỉ vì vài sự khác biệt. Từ vài sự khác biệt, con người nhanh chóng khơi lên thành sẹo từ những lời nói chua chát, khắc nghiệt... 

Vì thế mà việc ngắm trăng, hướng tầm mắt lên bầu trời đêm, nó lại cho tôi một sự kết nối rõ ràng và gắn bó hơn. Dưới bầu trời, con người như những chấm đen quây quần và bao bọc lấy nhau. Thật nực cười khi chỉ có thể kết nối với thế giới bằng cách thức cô độc ấy. Nhưng ít ra điều đó mang đến cảm giác gần như dễ chịu tuyệt đối, mà dễ chịu là cảm giác duy nhất khiến tôi muốn thoả hiệp ở độ tuổi này.


 
"Và chúng ta sẽ còn bao nhiêu đêm để được ngắm trăng tròn tỏa rạng khắp bầu trời?
Có lẽ chỉ còn khoảng hai mươi lần thôi, hoặc có thể là ít hơn như thế.
Nhưng mỗi khoảnh khắc ấy đều là ký ức kéo dài vô tận..."
 

(Full moon - Ryuichi Sakamoto)


Comments

Popular Posts