Âm nhạc và những giấc mộng bất thành
Mối quan hệ giữa con người và âm nhạc rất khác với mối quan hệ trong điện ảnh, và càng khác với mối quan hệ qua chữ nghĩa của văn chương. Thẳng thắn mà nói, mối quan hệ không màu, không hình ảnh, không mùi, không thể sờ, không thể thấy... mà từ âm nhạc, con người ta lại dễ phơi bày điểm yếu về cảm xúc và cá tính của họ nhất. Đã từng có lần, nghe thật buồn cười, tôi rơi nước mắt khi nghe bản The way we were của Tsuyoshi Yamamoto Trio, được chơi với tiết tấu trung bình, một bản jazz đặc trưng, cổ điển, phảng phất màu sắc hoài niệm cũ trong âm điệu của cello chậm rãi. Bản nhạc không có giọng ca, nhưng tôi nhìn thấy sự tiếc nuối khôn nguôi trong đó. Bản nhạc đó, tự bản thân nó là một không gian kín, và đã nhốt tôi vào đó để tương tác với âm thanh và những khoảng lặng... Cho đến khi tôi thử next qua bản nhạc kế tiếp, Autumn in Seatle, không gian mở ra, và nhẹ nhàng để tôi cảm thấy bình thản, hoàn toàn chỉ bằng giai điệu.
Thật khó để thừa nhận trong những bản nhạc hay nghe, tôi đã nghĩ gì về bản thân của chúng, tiết tấu, giai điệu và giọng hát, tôi có thể đưa ra bất cứ bình luận nào hay không? Hoàn toàn không. Âm nhạc nó đã cho phép tôi không suy nghĩ bất cứ điều gì, giúp tôi thả lỏng tâm trí của mình, cũng không bao giờ đắn đo, cân nhắc hay lựa chọn. Chẳng hạn như đêm nay, khi nghe Elle Fitzgerald hát Cry me a river, tôi không thể nghĩ đến ca khúc này của Dinah Washington, hay Sarah Vaughan, dù thực sự thì trong thời Jazz age, có khá nhiều bài mà vài danh ca cùng thể hiện. Nhưng chúng tách biệt hoàn toàn, chúng như những ấn tượng bí ẩn và độc lập về nghĩa của số phận, và người nghe như tôi, có nhiệm vụ là cần phải nghĩ ra tất cả từ những gì cảm thấy, từ chính bài hát đó, của duy nhất ca sĩ đó.
Âm nhạc có lẽ không đòi hỏi người nghe phải nói quá nhiều về chúng, nếu thực sự đó là một bản nhạc hay và đáng nhớ. Nhưng hơn cả, âm nhạc sẽ là cái cớ để tôi có thể phóng đại cái tôi một cách không kiểm soát được. Tôi đã cơ hồ nhìn thấy Nat King Cole đứng hát trong Era, hoặc nhìn thấy Johnny Mathis trong một quán cafe acoustic quen đã đóng cửa. Khi quán mở bản nhạc của họ lên, tôi đã ngước lên, và ánh mắt vô tình lạc vài giây qua quầy bar vì tưởng rằng họ đang đứng sẵn ở đấy. Âm nhạc đã giải phóng người ca sĩ ra khỏi máy hát thông thường trong tâm tưởng của người nghe, họ đã xuất hiện không hẹn trước trong một hình ảnh giản dị, cuối chào khán giả và bắt đầu phần trình diễn đi vào thăm thẳm nỗi nhớ. Tôi hoàn toàn tin rằng, trong cuộc sống này, ngoài những lúc âm nhạc cháy rực nồng nhiệt trên các sân khấu lớn, thì chúng còn có tác dụng dắt tay người nghe bước vào một lãnh địa bí mật, trầm ngâm với những nốt nhạc, ở lại đó, rơi nước mắt và mỉm cười hạnh phúc. Dù bằng cách nào, âm nhạc cũng đã có cách vẽ nên những giấc mộng thật gần, tưởng chừng khi tôi mở đĩa nhạc, đeo tai nghe và nhắm mắt lại, là chúng đã hiện ra.



Comments
Post a Comment