Cuộc dừng chân đúng lúc của Daniel Day-Lewis
6 năm 1 bộ phim, và thông tin Daniel
Day-Lewis từ giã sự nghiệp xuất hiện vào đầu tháng 7/2018 dù không vui, nhưng vẫn cần thiết, sự
cần thiết của thời đại và dòng chảy chung của nghệ thuật thứ 7.
Nhắc đến Day-Lewis, nhiều người biết đến ông qua những tượng vàng Oscar, là sự lựa chọn hàng đầu của các đạo diễn lớn, trong đó có Martin Scorsese với loạt phim Gangster những năm 2000s. Rõ ràng, nhắc đến một diễn viên lớn, người ta vẫn hay chọn cách kể về những phim xuất sắc. Nhưng có 1 phim của Daniel Day-Lewis mà tôi lại ấn tượng và thích thú hơn cả, đó là Nine, một phim nhạc kịch chuyển thể từ tác phẩm 8 1/2 của Federico Fellini, có số điểm vô cùng khiêm tốn trên IMDb và các bảng đánh giá, rủi thay, phim lại tập hợp dàn tên tuổi lớn của điện ảnh thế giới, như Marion Cotillard đến từ Pháp, Penelope Cruz từ Tây Ban Nha, Nicole Kidman từ Úc, Judi Dench, ca sĩ Fergie... Vô hình chung, một tác phẩm đa quốc gia mang tính giao lưu nhiều hơn là nhạc kịch, mà sau này rất hiếm khi các diễn viên tham gia nói về nó.
Cái sự thích thú mà tôi nhắc ở trên, không bao hàm rằng đó là một phim tốt hay một phim khác biệt, mà chính là vì diễn xuất của Day-Lewis trong Nine như thực tế cần thẳng thắn thừa nhận. Một diễn viên tuyệt vời vẫn sẽ luôn bất lực trước một kịch bản kém cỏi.
Ngay từ trên bàn giấy ý tưởng thì Nine đã là một dự án tham vọng, và người ta đã không ngừng đặt ra câu hỏi về nam chính Guido, linh hồn của bộ phim, và cũng là Fellini điện ảnh. Nhân vật này sẽ là người có thể khái quát được khía cạnh của cuộc sống riêng tư lẫn sự nghiệp quá nhiều điều gây tranh cãi, bị bủa vây bởi các mối quan hệ quyến rũ và nguy hiểm, từ người mẹ, vợ, người tình, các nữ diễn viên đã đi qua trong đời,... Người ta nói rằng, Day-Lewis bị thất bại ở khả năng lãng mạn và hoang mang, luôn có cảm giác mơ hồ về kịch bản, và giá trị nghệ thuật giữa sự xâm chiếm của nền công nghiệp làm phim.
Trong phim, Day-Lewis là một Guido-không-phải-là-Marcel lo
Mastroianni. Khi Guido trong Nine mơ màng vào những giấc mơ phù hoa,
người ta không nhìn thấy một Guido đang chật vật để thích nghi với ảo
tưởng, mà ở đó là một Guido đã được an bài, mặc định trong giấc mơ tội
lỗi. Người xem không nhận ra 4 thế giới cùng tồn tại trong Guido: thế
giới thực tại, thế giới hồi ức, thế giới tưởng tượng, thế giới giấc mơ.
Ngay từ đầu, nếu Nine bị so sánh với 8 1/2, hay Day-Lewis bị so sánh với
Mastroianni đã là một điều vô lý. Và khi phim bị đánh giá ở mức trung
bình, thì đó là một bất công lớn, nhưng khán giả không cần quan tâm đến
điều đó. Vở nhạc kịch mà Day-Lewis hiện thân như một gã triệu phú điện
ảnh, nhưng không cô độc trong trạng thái e sợ, giấu diếm, mà với diễn
xuất thượng thừa của Day-Lewis thì không khó để Guido của Nine bước vào
tâm trí của khán giả bằng cách đấy. Bản thân của Nine, chỉ nên là một
trích đoạn khám phá mới của 8 1/2. Và bởi vì sự tham lam này, Nine đã vô
tình khiến cho Day-Lewis và các diễn viên khác trở nên lúng túng khi
diễn xuất trên sân khấu quá lâu, những màn tự sự bằng âm nhạc trở nên
không cần thiết. Day-Lewis lẽ ra đã là một Guido rất đáng thương, khi
rơi vào khoảng không tăm tối của tội lỗi và đức tin. Nine đã đánh mất
khả năng xoáy sâu vào nỗi sợ của nhân vật, nội tâm phức tạp, bi quan,
nhạy cảm mà cũng đầy nhục cảm, điều mà khi có Day-Lewis, chắc chắn Guido
của phiên bản nhạc kịch không thể thua kém màn diễn xuất tạo tiếng vang
của Mastroianni tại Oscar 1964.
Người ta sẽ không nhớ cách mà sự nghiệp của bạn bắt đầu, nhưng sẽ luôn ghi nhớ trạng thái sự nghiệp lúc mà bạn kết thúc. Không diễn viên giỏi hay diễn viên kém tuyệt đối, nhưng việc dừng lại sự nghiệp ở thời điểm nào sẽ đóng đinh danh tiếng và đẳng cấp của họ, đó là lúc cuối cùng mà người ta nhớ về anh ta lâu nhất, hoặc như một tượng đài, hoặc như một kẻ hết thời. Mừng là Daniel Day-Lewis đã được nhớ đến ở vế phía trước. Chọn thời điểm để quyết định thay đổi sự nghiệp chính là một nghệ thuật, hơn cả việc thay đổi phong cách diễn xuất để thích ứng với thời đại.
Nhắc đến Day-Lewis, nhiều người biết đến ông qua những tượng vàng Oscar, là sự lựa chọn hàng đầu của các đạo diễn lớn, trong đó có Martin Scorsese với loạt phim Gangster những năm 2000s. Rõ ràng, nhắc đến một diễn viên lớn, người ta vẫn hay chọn cách kể về những phim xuất sắc. Nhưng có 1 phim của Daniel Day-Lewis mà tôi lại ấn tượng và thích thú hơn cả, đó là Nine, một phim nhạc kịch chuyển thể từ tác phẩm 8 1/2 của Federico Fellini, có số điểm vô cùng khiêm tốn trên IMDb và các bảng đánh giá, rủi thay, phim lại tập hợp dàn tên tuổi lớn của điện ảnh thế giới, như Marion Cotillard đến từ Pháp, Penelope Cruz từ Tây Ban Nha, Nicole Kidman từ Úc, Judi Dench, ca sĩ Fergie... Vô hình chung, một tác phẩm đa quốc gia mang tính giao lưu nhiều hơn là nhạc kịch, mà sau này rất hiếm khi các diễn viên tham gia nói về nó.
Cái sự thích thú mà tôi nhắc ở trên, không bao hàm rằng đó là một phim tốt hay một phim khác biệt, mà chính là vì diễn xuất của Day-Lewis trong Nine như thực tế cần thẳng thắn thừa nhận. Một diễn viên tuyệt vời vẫn sẽ luôn bất lực trước một kịch bản kém cỏi.
Ngay từ trên bàn giấy ý tưởng thì Nine đã là một dự án tham vọng, và người ta đã không ngừng đặt ra câu hỏi về nam chính Guido, linh hồn của bộ phim, và cũng là Fellini điện ảnh. Nhân vật này sẽ là người có thể khái quát được khía cạnh của cuộc sống riêng tư lẫn sự nghiệp quá nhiều điều gây tranh cãi, bị bủa vây bởi các mối quan hệ quyến rũ và nguy hiểm, từ người mẹ, vợ, người tình, các nữ diễn viên đã đi qua trong đời,... Người ta nói rằng, Day-Lewis bị thất bại ở khả năng lãng mạn và hoang mang, luôn có cảm giác mơ hồ về kịch bản, và giá trị nghệ thuật giữa sự xâm chiếm của nền công nghiệp làm phim.
Trong phim, Day-Lewis là một Guido-không-phải-là-Marcel
Người ta sẽ không nhớ cách mà sự nghiệp của bạn bắt đầu, nhưng sẽ luôn ghi nhớ trạng thái sự nghiệp lúc mà bạn kết thúc. Không diễn viên giỏi hay diễn viên kém tuyệt đối, nhưng việc dừng lại sự nghiệp ở thời điểm nào sẽ đóng đinh danh tiếng và đẳng cấp của họ, đó là lúc cuối cùng mà người ta nhớ về anh ta lâu nhất, hoặc như một tượng đài, hoặc như một kẻ hết thời. Mừng là Daniel Day-Lewis đã được nhớ đến ở vế phía trước. Chọn thời điểm để quyết định thay đổi sự nghiệp chính là một nghệ thuật, hơn cả việc thay đổi phong cách diễn xuất để thích ứng với thời đại.


Comments
Post a Comment