LOVE

Ngay giây đầu tiên, Love mở ra một không gian giường chiếu với hai cơ thể trần trụi và nguyên bản nhất loài người: Adam và Eve. Xuyên suốt phim, chính chiếc giường trở thành phông nền của ba nhân vật chính: Murphy, Electra và Omi. Chiếc giường là vườn địa đàng, nhưng cũng là nhà tù quá khứ của Murphy. Chiếc giường trong Love, tôi thậm chí có thể cảm nhận được mùi tinh dịch, mùi thuốc lá, mùi âm đạo của Electra, Omi… Các cảnh làm tình nó dày đặc đến mức, sau khi xem xong, bạn chắc chắn sẽ cảm thấy buồn nôn vì sự tổng hòa của tất cả những mùi trên, chúng xồng xộc xâm lấn nhựa sống và khiến cho chúng ta cảm thấy mọi thứ đều kiệt sức, mệt mỏi, nhưng đồng thời, đầy đê mê.

Với Love, nếu vượt qua ranh giới khác, nếu không có sự hòa trộn giữa âm nhạc, ánh sáng, những màn độc thoại nội tâm của Murphy, và nếu không phải là Nóe, thì Love chẳng khác một phim porn tầm thường. Chúng ta thấy ngay ngực, bộ phận sinh dục của nam – nữ chính trưng bày trước màn hình một cách trực diện, không từ từ, không lòng vòng che đậy. Với những khán giả chờ đợi một bộ phim có cảnh nóng, và còn được bày biện đẹp mắt với định dạng 3D, hẳn sẽ rất thỏa mãn. Phân cảnh làm tình chiếm gần ba phần tư thời lượng, thậm chí, tôi xin lỗi, có cảm giác như thứ nước duy nhất trong phim chính là tinh dịch. Thật khó hiểu với sự sắp đặt lộ liễu này của Noe, ông kể câu chuyện tình yêu giữa Murphy và Electra khỏi trật tự quen thuộc của thời gian, các đoạn cắt cảnh đột ngột, thẳng thướm, không cần hạ giọng. Đồng thời, nếu Noe cắt ra tất cả những cảnh quan hệ tình dục - được cho là điểm kết nối khả dĩ các mốc sự kiện, xung đột trong phim, thì những gì còn lại trong Love chỉ toàn là tiếc nuối, cơ thể bải hoải, song song với những lần Murphy đối diện với con người quá khứ của mình: “I’m inside in my mind”. Ở thì hiện tại, Murphy bụng phệ, chẳng có tương lai rõ ràng phía trước, có một gia đình hờ với cô vợ trẻ con. Chẳng có gì thuộc về anh tại thế giới này ngoại trừ đứa bé. Noe đã lần lượt đưa người xem ra khỏi cái “nhà tù” của anh, bắt đầu chính từ cái giường, anh ngồi đấy, rồi lại đứng lên, rồi lại nằm,.. Và mỗi lần như vậy, câu chuyện giữa anh và người tình cũ Electra lại hiện ra. Cách đưa người xem ra khỏi không gian hiện tại mà Noe đã làm như trong Enter the Void (2009).

love

Love, một tuyến tính quen thuộc trong các bộ phim tình yêu mà chúng ta thường thấy, ngay cả ở kịch nói, hay văn chương: Một chàng trai yêu sâu đậm một cô gái, vào một dịp nghỉ, cô gái vắng mặt, chàng trai thử ngủ với một cô gái khác, và dính bầu. Sau đó chàng trai cưới cô gái thứ hai, và (chứ không phải là “nhưng”) luôn không ngừng yêu cô gái thứ nhất. Nhưng ở Love, Noe đã tạo ra một hình thức kể chuyện mới đó là bằng tình dục, chứ không phải là những lá thư, hay qua người thứ tư. Mặt khác, Noe đã dùng máy quay của mình để đưa người xem trở về vườn địa đàng trong tâm trí của mỗi người, những cắt cảnh xuất hiện dương vật hay âm đạo, hay cảnh làm tình điên cuồng say sưa đã thâm nhập vào thế giới siêu hình học về bản chất con người mà Noe đã tạo ra.

Lar Von Trier, một tên tuổi làm phim kỳ dị gốc Đan Mạch tại Pháp (Antichrist 2009, Dancer in the dark 2000, Nymphomaniac 2013, Breaking the waves 2003,...) đã tạo ra một thế giới mới trong điện ảnh, không theo bất cứ quy luật nào, và con người gần với địa đàng nhất có thể. Họ bản năng và quan hệ tình dục như một cách để bồi đắp linh hồn, tình dục đồng thời cũng gây ra mất mát, điên loạn. Với những đôi trai, gái đang giao hợp, hoặc làm tình tay ba (threesome) như trong Love, thậm chí có thể là làm tình tay bốn (foursome) và nhiều hơn nữa, người xem sẽ thấy các bộ phim trên chẳng có gì để che giấu, thậm chí họ có thể giao hoan với một xác chết. Điều gì cũng có thể diễn ra trong thế giới điện ảnh của Pháp. Và chúng ta có thể thấy Noe cũng là một thành viên kỳ quái của thế giới này.. Nhưng Noe đã trật tay một vài centimet khiến cho Love không trọn vẹn trên một cốt truyện vốn dĩ khá bình thường.

Murphy trong Love, luôn khao khát làm ra một bộ phim có máu, tinh dịch và nước – ba thành tố cơ bản của sự sống, tạo ra con người, lý do đó đã can dự vào cuộc sống tình dục của mình. Nhưng Noe khá đuối sức vì có vẻ như ông chưa thấm được từng tế báo đó vào bộ phim của mình, mặc dù ý tưởng rất sáng tạo, cũng như Murphy, làm phim vì thích 2001, và muốn làm tình với “cảm xúc”. Giấc mơ mà Murphy hay Noe thổ lộ thật tình không có gì đáng bàn cãi, nhưng đáng tiếc là cách thể hiện còn khá lỏng lẽo. Điều này có thể sẽ gây ra thất vọng cho những khán giả trung thành của ông. Dương vật, âm đạo, thuốc phiện, đứa con với Omi, đáng tiếc chưa đủ sức nặng hình tượng tạo ra những thanh sắt trong tâm trí của Murphy. Thật ra, Noe đã rất dũng cảm khi để cho ba nhân vật chính làm tình thực khi đóng phim, và ngược lại, tất cả họ đều rất dũng cảm, đặc biệt là trong phân đoạn cả ba (Murphy, Electra, Omi) đều hừng hực làm tình trên giường.

Đồng thời, Noe cũng có ý tưởng thú vị khi lồng ghép yếu tố tâm linh trong Love, con người không cần tin, chỉ cần nhìn rộng hơn, cởi mở hơn với những thứ thuộc ngoài tầm kiểm soát của mình. Điều này sẽ tùy thuộc vào quan điểm của mỗi người. Và trong Love, thậm chí Noe còn lồng ghép một đoạn nhạc tâm linh trong cảnh làm tình của hai nhân vật chính, khá mạo hiểm vì không phải khán giả phương Đông nào cũng chấp nhận chuyện này.

Mặt khác, tôi nghĩ là Noe đã cố gắng để cho người xem thấy tình yêu với ông nó cuồng dại và bản năng đến thế nào. Như chi tiết trên chuyến xe taxi, Murphy và Electra to tiếng với nhau đến mức tài xế cũng phải can thiệp, Murphy đã “phang” một cô ả khác trong quán bar, và Electra đã nghe thấy điều đó. Sau đó cô cũng chẳng ngại thổ lộ là gã người yêu cũ và cô cũng đã “phang” nhau. Sỉ vả nhau, đay nghiến nhau, hét vào mặt nhau, nhưng ngay lập tức lại hôn nhau và làm tình điên cuồng trên giường. Đó là tất cả những gì của tình yêu, giận hờn, ghen tuông, cãi vả và sau đó được hòa giải bằng tình dục. Bên cạnh tình yêu, Love cũng khắc họa phần nào tính cách của hai nhân vật chính, một Murphy nóng nảy đến từ Mỹ, nhưng cũng chẳng có hi vọng gì ở Pháp, sự thất bại biến thành một ảo tưởng về lịch sử của bản thân. Murphy yêu điên cuồng Electra, nhưng lại theo lối sống phóng túng, thấy cô gái nào vừa mắt là muốn làm tình ngay.

Ở Murphy, tôi chưa thấy có năng lượng hay đam mê phim ảnh nào hiện rõ cả, chỉ đơn giản là một gã trai Mỹ thất bại ở Pháp, chẳng có ngày mai, tuyệt vọng với mọi thứ. Trong đầu thường trực hình ảnh chiếc dương vật dí thẳng vào mặt mình, và anh chỉ lo sợ gã người yêu cũ Electra và cô ta đang ngủ với nhau. Còn Electra, một họa sĩ Pháp bay bổng, có lối sống hư ảo, tình dục, thuốc phiện là hai thứ không thể thiếu với cô. Chính Electra, chứ không phải Murphy, là người tạo ra các trò chơi tình dục kỳ lạ, với một cô bé khác, với nhiều người, hay với một kẻ trên đàn bà dưới đàn ông… Phân cảnh làm tình tập thể trong một câu lạc bộ tình dục cũng gây ám ảnh cho người xem, qua đó, một xã hội Pháp thu nhỏ với những người đàn ông lịch lãm, sáng bận đồ vest nghiêm túc đi làm, và tối thì đến những nơi như vậy để mua vui, một nhóm người dùng trò giao hoan thể xác làm thú vui an ủi qua ngày. Một xã hội buồn chán tuyệt vọng, hay đó chính là thiên đường của ái tình? Điều này tùy bạn nghĩ.


love 2015

Theo tôi, Love thiếu một vài yếu tố để thuyết phục được những người xem khó tính. Họ có thể chấp nhận một bộ phim ngồn ngộn cảnh làm tình, có thể “tiêu hóa” những chất liệu bất thường của bộ phim, nhưng gia vị đọng lại nơi đầu lưỡi của họ lại không lâu. Thế nên Love lại hóa ra là một món ăn lạ nhưng có một nguyên liệu dùng quá nhiều, dễ có cảm giác ngấy đến mức buồn nôn. Trong một số cảnh hardcore, ánh sáng, âm nhạc đã góp phần trạm trổ trên nét mặt của nhân vật chính khi họ đang làm tình, và có thuốc phiện vuốt ve họ. Nếu tôi đoán không lầm, âm nhạc nền được Noe ưa thích là các bản slow rock với chiếc guitar điện, điểm cộng lớn của phim chính là ở chỗ ấy. Âm nhạc tạo sự điên loạn trong trạng thái đê mê nửa tỉnh nửa mơ, khói thuốc bay lơ lửng rồi hóa vào hư không.

Tình yêu trong Love, được tồn tại như một xác tính, và nhục dục chính là những gì chúng ta thấy. Thêm vào đó, Noe sử dụng máy quay 3D để chiếu thẳng một dương vật đang xuất tinh ào ào, và tôi tưởng tượng rằng với khán giả Pháp, khi họ xem Love ngoài rạp, hẳn đó sẽ là một trải nghiệm rất sốc. Một dương vật cương cứng, chĩa thẳng trước mặt họ, vài lần như thế, khán giả như không còn ở phía bên kia màn ảnh nữa, hình ảnh đó buộc họ phải nhớ một khi đã xem phim. Đồng thời, Noe sử dụng quá nhiều cảnh close up kỳ quặc, như thể người ta dồn hơi thở khi làm tình, liên tục, rồi lại ngắt đoạn để lấy hơi tiếp tục.

Dù khá rời rạc, nhưng Love của Gaspar Noe phần nào phản ảnh được tâm trí bức bối, tù túng của những người trẻ không thể tìm được lối thoát về bản năng, không có bất cứ hứa hẹn nào về tương lai. Một thời đại không thể hiểu nổi, mà có thể cũng chẳng cần hiểu. Giới trẻ lạc lõng? Không, cũng chẳng ai lạc lõng, đã có bóng đêm bầu bạn với họ, đã có bạn tình, nỗi cô đơn họ chạm vào nhau, bồi đắp cho nhau. Chẳng cần định nghĩa, chẳng cần tuân theo bất cứ một thông lệ đạo đức nào, nhân vật của Noe cứ xồng xộc quấn vào nhau, chả cần nhớ, chả cần quên, chỉ cần yêu.

Comments

Popular Posts