But we all write about love?

Một buổi tối muộn, để thưởng thức âm thanh của biển đêm, cô đi dạo bên bờ để lắng nghe tiếng những ngọn sóng dập vào triền đá. Cô muốn nhìn thấy dáng vẻ kiêu hãnh nhưng cô độc của ngọn hải đăng khi cố vươn lên mặt trăng. Cô đã thử vẽ lại khuôn mặt của người tình đạo diễn trong quá khứ trên bãi cát. Ngay lập tức, sóng biển sẽ cuốn trôi để không cần nhọc mệt với giấy bút viết về họ. Nhưng vài giây sau đó, một nỗi nhớ dâng lên theo từng đợt sóng, cô lại muốn viết một lá thư tay gửi cho anh.



Nỗi cô đơn và sự can đảm của biển đã thúc ép em phải nói cho anh biết, em h̶ậ̶n̶ ̶a̶n̶h̶ ̶n̶h̶ư̶n̶g̶ vẫn yêu anh. Vài đêm, em chợt tỉnh giấc trong căn phòng trống, âm thanh va đập của từng đợt sóng quấn vào bờ cát không để em yên. Biển đêm đã n̶u̶ố̶t̶ ̶t̶r̶ọ̶n̶ ̶s̶ự̶ ̶t̶ỉ̶n̶h̶ ̶t̶á̶o̶ ̶c̶ủ̶a̶ ̶e̶m̶ ̶m̶ộ̶t̶ ̶c̶á̶c̶h̶ ̶g̶ọ̶n̶ ̶g̶à̶n̶g̶,̶ ̶v̶à̶ ̶t̶ừ̶ ̶t̶ừ̶ ̶trả lại những giấc mơ về anh. Mặc chiếc áo mỏng, em một mình lang thang trên bờ, nhẫn nại ướp mình trong muối mặn. Ngọn hải đăng vươn mình lên mặt trăng và ban cho em luồng ánh sáng huyền diệu riêng tư, chỉ mình em có phước phần ngắm chúng. E̶m̶ ̶m̶o̶n̶g̶ ̶c̶ó̶ ̶a̶n̶h̶ ̶ở̶ ̶đ̶â̶y̶.̶ N̶h̶ư̶n̶g̶ ̶c̶h̶o̶ ̶đ̶ế̶n̶ ̶g̶i̶ờ̶ ̶p̶h̶ú̶t̶ ̶n̶à̶y̶,̶ ̶e̶m̶ ̶v̶ẫ̶n̶ ̶c̶ò̶n̶ ̶h̶o̶à̶i̶ ̶c̶ô̶n̶g̶ ̶h̶ủ̶y̶ ̶h̶o̶ạ̶i̶ ̶m̶ì̶n̶h̶.̶ Nụ hôn mang vị mặn của biển, thương yêu dâng lên bóng tối, hồi ức thân thể lúc cận kề. Em c̶ố̶ ̶t̶ì̶m̶ ̶n̶h̶ữ̶n̶g̶ ̶đ̶i̶ể̶m̶ ̶t̶ồ̶i̶ ̶t̶ệ̶ ̶n̶h̶ấ̶t̶ ̶v̶ề̶ ̶a̶n̶h̶ ̶đ̶ể̶ ̶q̶u̶ê̶n̶ ̶đ̶i̶ ̶s̶ạ̶c̶h̶ ̶s̶ẽ̶,̶ ̶n̶h̶ư̶n̶g̶ ̶không sao quên được. Em đã thử gọi to lên, nhưng chỉ nghe thấy tiếng vọng của mình. Những bước chân mỗi lúc một bồn chồn tìm đường quay lại. Em thầm mong s̶ự̶ ̶n̶g̶h̶i̶ệ̶p̶ ̶a̶n̶h̶ ̶b̶ị̶ ̶h̶u̶ỷ̶ ̶h̶o̶ạ̶i̶,̶ ̶v̶ì̶ ̶a̶n̶h̶ ̶đ̶ã̶ ̶b̶ắ̶t̶ ̶e̶m̶ ̶h̶i̶ ̶s̶i̶n̶h̶ ̶v̶ì̶ ̶n̶ó̶,̶ ̶n̶h̶ư̶n̶g̶ ̶c̶h̶ắ̶c̶ ̶c̶h̶ắ̶n̶ ̶n̶ế̶u̶ ̶k̶h̶ô̶n̶g̶ ̶c̶ó̶ ̶t̶á̶c̶ ̶p̶h̶ẩ̶m̶,̶ ̶a̶n̶h̶ ̶s̶ẽ̶ ̶c̶h̶ỉ̶ ̶n̶h̶ư̶ ̶m̶ộ̶t̶ ̶đ̶á̶m̶ ̶m̶â̶y̶ ̶v̶ừ̶a̶ ̶t̶r̶ô̶i̶ ̶v̶ừ̶a̶ ̶đ̶ổ̶i̶ ̶d̶ạ̶n̶g̶,̶ ̶n̶ê̶n̶ anh hãy tiếp tục làm phim, hãy để dư luận vô nghĩa trôi vào mù mịt vô định. Em g̶̶̶i̶̶̶ậ̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶d̶̶̶ữ̶̶̶ ̶̶̶c̶̶̶h̶̶̶ỉ̶̶̶ ̶̶̶m̶̶̶u̶̶̶ố̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶n̶̶̶h̶̶̶ì̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶t̶̶̶h̶̶̶ấ̶̶̶y̶̶̶ ̶̶̶ư̶̶̶ớ̶̶̶c̶̶̶ ̶̶̶m̶̶̶ơ̶̶̶ ̶̶̶v̶̶̶à̶̶̶ ̶̶̶n̶̶̶ụ̶̶̶ ̶̶̶c̶̶̶ư̶̶̶ờ̶̶̶i̶̶̶ ̶̶̶c̶̶̶ủ̶̶̶a̶̶̶ ̶̶̶a̶̶̶n̶̶̶h̶̶̶ ̶̶̶b̶̶̶ị̶̶̶ ̶̶̶n̶̶̶h̶̶̶ấ̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶c̶̶̶h̶̶̶ì̶̶̶m̶̶̶ ̶̶̶b̶̶̶ở̶̶̶i̶̶̶ ̶̶̶đ̶ạ̶i̶ ̶d̶ư̶ơ̶n̶g̶,̶̶̶ ̶a̶n̶h̶ ̶p̶h̶ả̶i̶ ̶t̶r̶ả̶ ̶g̶i̶á̶ ̶c̶h̶o̶ ̶s̶ự̶ ̶í̶c̶h̶ ̶k̶ỷ̶ ̶c̶ủ̶a̶ ̶m̶ì̶n̶h̶,̶ ̶̶̶n̶̶̶h̶̶̶ư̶̶̶n̶̶̶g̶̶̶ ̶̶̶e̶̶̶m̶̶̶ ̶̶̶k̶̶̶h̶̶̶ô̶̶̶n̶̶̶g̶̶̶ ̶t̶h̶ể̶,̶ ̶k̶h̶ô̶n̶g̶ ̶t̶h̶ể̶ ̶̶̶c̶̶̶h̶̶̶i̶̶̶ế̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶t̶̶̶h̶̶̶ắ̶̶̶n̶̶̶g̶̶̶ ̶̶̶đ̶̶̶ư̶̶̶ợ̶̶̶c̶̶̶ ̶̶̶s̶̶̶ự̶̶̶ ̶̶̶n̶̶̶g̶̶̶u̶̶̶ ̶̶̶x̶̶̶u̶̶̶ẩ̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶c̶̶̶ủ̶̶̶a̶̶̶ ̶̶̶b̶̶̶ả̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶t̶̶̶h̶̶̶â̶̶̶n̶̶̶,̶̶̶ ̶̶̶e̶̶̶m̶̶̶ vẫn muốn nghe tiếng anh dịu dàng, giữa hỗn độn em hôn anh chậm rãi. Hãy cho em biết, anh đang nghĩ gì? E̶m̶ ̶k̶h̶ô̶n̶g̶ ̶m̶u̶ố̶n̶ ̶g̶ặ̶p̶ ̶l̶ạ̶i̶ ̶a̶n̶h̶,̶ ̶e̶m̶ ̶s̶ợ̶ ̶m̶ì̶n̶h̶ ̶s̶ẽ̶ ̶l̶à̶m̶ ̶t̶ổ̶n̶ ̶t̶h̶ư̶ơ̶n̶g̶ ̶a̶n̶h̶ ̶v̶à̶ ̶c̶ả̶ ̶c̶h̶í̶n̶h̶ ̶m̶ì̶n̶h̶. ̶̶̶N̶h̶ư̶n̶g̶,̶ ̶c̶h̶ế̶t̶ ̶t̶i̶ệ̶t̶ ̶q̶u̶á̶,̶̶̶ ̶̶̶e̶̶̶m̶̶̶ ̶̶̶m̶̶̶u̶̶̶ố̶̶̶n̶̶̶ ̶̶̶a̶n̶h̶ đừng từ bỏ e̶m̶. H̶ã̶y̶ ̶t̶i̶ế̶p̶ ̶t̶ụ̶c̶ làm phim. D̶ù̶ ̶t̶h̶ậ̶t̶ ̶l̶ò̶n̶g̶ ̶e̶m̶ ̶c̶ă̶m̶ ̶g̶h̶é̶t̶ ̶t̶ấ̶t̶ ̶c̶ả̶ ̶c̶h̶ú̶n̶g̶ ̶v̶à̶ ̶n̶h̶ữ̶n̶g̶ ̶g̶ì̶ ̶m̶ọ̶i̶ ̶n̶g̶ư̶ờ̶i̶ ̶n̶ó̶i̶ ̶v̶ề̶ ̶n̶h̶ữ̶n̶g̶ ̶b̶ộ̶ ̶p̶h̶i̶m̶ ̶đ̶ó̶.̶ ̶

Mọi chuyện đều đã qua, có lẽ mọi người cũng đã thôi bàn tán về cuộc tình không đúng đắn này. Em r̶ấ̶t̶ ̶n̶h̶ớ̶ ̶a̶n̶h̶,̶ ̶n̶h̶ư̶n̶g̶ ̶đ̶ể̶ ̶t̶i̶ế̶p̶ ̶t̶ụ̶c̶ ̶s̶ố̶n̶g̶,̶ ̶e̶m̶ ̶c̶h̶ỉ̶ ̶c̶ò̶n̶ ̶c̶á̶c̶h̶ ̶q̶u̶ê̶n̶ ̶a̶n̶h̶ ̶đ̶i̶,̶ ̶v̶à̶ ̶chỉ giữ lại ký ức về tình yêu chúng ta. Hãy chúc em có thể làm được điều đó.


Comments

Popular Posts