The drowned giant: Câu hỏi về danh tính của con người
Phần 2 của Love Death & Robots chỉ có 8 câu chuyện. Xét về nội dung, thì SS2 không tạo ra những bất ngờ ở từng tập, nhưng lại đồng bộ hơn về chủ đề, thấy rõ nhất là “Death”.
Cũng như SS1, ấn tượng của tôi dành cho tập cuối với kịch bản có yếu tố triết học, như SS1 là Zima Blue (Chúng ta cũng gặp lại đạo diễn của Zima qua tập Ice), ở SS2 là The drowned giant. Qua màn tự sự của người dẫn chuyện về cái chết của người khổng lồ, tập phim nói về cái chết và sự phân rã, tan biến không thể tránh khỏi của một con người, được kể lại dễ chịu như truyện ngụ ngôn dân gian.
Mặc dù người khổng lồ từng được ngưỡng mộ như một vị thần, khôi ngô tuấn tú như David, có sức hấp dẫn mạnh mẽ và quyền lực đối với tất cả mọi người ở thị trấn gần đó. Cả cơ thể đều hoàn hảo. Nhưng cái chết khiến chúng bắt đầu bị thối rữa. Sự tan biến diễn ra nhanh chóng.
Từ ngày đầu tiên, cái chết của người khổng lồ đã trở thành sự kiện giải trí của những người xung quanh. Từng bộ phận bị cắt rìa, từng mảnh thịt bị người dân lấy đi để phục vụ cho nhu cầu của mỗi cá nhân. Cái chết của người khổng lồ, có khi lại còn mang đến lợi ích cho số đông nhiều hơn khi anh ta còn sống. Chỉ có người kể chuyện phương xa kiên nhẫn quan sát người khổng lồ nằm bất động trên bờ, từng thay đổi của mỗi đường nét, từng dấu vết mất dần trên bãi biển thế gian. Câu hỏi đặt ra, liệu người khổng lồ ấy có thật sự tồn tại? Tại sao người khổng lồ chết đuối? Nước nhấn chìm anh ta bằng cách nào? Đó gần như là cái kết được dự báo về chủ nghĩa tiêu dùng, đặt câu hỏi về sự tồn tại của danh tính sau cái chết. Người kể chuyện suy nghĩ về số phận mà tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt một ngày nào đó, hơi đen tối, nhưng không hề buồn bã.
Quan sát cái chết của người khổng lồ, người kể chuyện đặt câu hỏi về ý nghĩa của việc trở thành con người, và làm thế nào, hoặc khi nào chúng ta mất đi danh tính? Vào cảnh cuối cùng, bộ phận sinh dục của người khổng lồ đã trở thành vật triển lãm bán vé trong rạp xiếc, chi tiết này để nhấn mạnh sự nhục nhã và suy thoái của một biểu tượng, cũng như bản chất nông nổi và bóc lột của loài người. Như người kể chuyện giải thích, chủ rạp xiếc cũng đã gọi sai "cái đó" là của một con cá voi khổng lồ. Và ở đây, cuối cùng, người khổng lồ đã hoàn toàn bị tước bỏ danh tính của mình.
Nếu có bất cứ điều gì chắc chắn nhất, đó sẽ là cái chết. Những thứ còn lại, sẽ không còn là của người đó. Không có sự tưởng niệm nào. Chết là hết, cũng là một kết thúc phù hợp cho season 2 của series này.



Comments
Post a Comment