Cafe del Mar, món quà đến từ sự dễ chịu

Từ những năm 2010 đến nay, cũng đã khá lâu để hình thành thói quen mua CD nhạc mỗi khi tôi có phần thưởng, hoặc khi có niềm vui của chính bản thân. CD nhạc, cũng như sách, là lựa chọn đầu tiên khi tôi muốn tặng quà sinh nhật hay chia tay ai đó. Trong khi sự ồn ào đang làm cho cuộc sống chật chội, thì tôi chỉ còn biết lảng tránh trong những nơi như nhà sách, CD shop, hoặc các quán cafe yên tĩnh quen thuộc. Nhưng nếu đã ở trong đó rồi, khi đã phụ thuộc vào không gian đó rồi, nó đem lại một cảm giác phấn chấn lạ lùng.

Tôi luôn hàm ơn nỗi buồn chán và sự tẻ nhạt đã dẫn tôi đến tiệm CD quen. Ở những nơi như vậy, tôi thường sẽ không để tâm đến bất cứ điều gì nữa, tôi lắng nghe từng đĩa nhạc một, không phục tùng nhịp sống luôn như muốn nuốt chửng thời gian. Thao tác đầu tiên của tôi khi vào CD shop là tay lướt qua một lượt các vỏ hộp trên kệ theo từng thể loại. Thể loại mà tôi dừng lại lâu nhất là Jazz, kế đến là New Age và Classic.

Tuy nhiên, khoái cảm chỉ dừng lại khi tôi vô tình tìm thấy một CD có cái bìa hay cái tên khá lạ, nghĩa là việc tìm kiếm không bị giới hạn bởi các thông tin trên mạng, cũng chẳng có ai đó gợi ý trước đó. Tôi còn nhớ CD đầu tiên mà mình tìm thấy được sự lạ lùng, khác hẳn các bản nhạc không lời quen thuộc như của Jim Brickman, Yanni hay Dan Gibson, Enigma,... mà đó là Cafe del mar, một series nhạc chill-out mang âm hưởng Ibiza. Tôi nghe liên tục 12 tracks chưa đầy một giờ đồng hồ. Và xin cảm ơn, tôi nghe thấy bản Nocturne No.2 của Chopin trong một trạng thức như dập dìu trên con thuyền giữa sóng biển.


Việc kết hợp giữa classical music và âm hưởng chill-out, bossa nova không mới, nhưng Cafe del Mar là một album phổ biến và có sự đầu tư kiên nhẫn nhất định với người nghe nhạc. Khẩu vị âm nhạc là câu chuyện của mỗi người, và theo từng mục đích khác nhau. Một người nghe nhạc khó tính, thì có thể chọn nghe Air, Clair de Lune qua các nghệ sĩ piano cổ điển, hoặc qua dàn nhạc dây, nhưng khi cần giải trí, họ có thể nghe qua Cafe del Mar, với bản phối sinh động bởi nhạc điện tử, nhưng vẫn giữ được âm điệu cơ bản của bản nhạc.

Café del Mar xuất hiện vào cuối những năm 1980. Hình như nếu tôi nhớ không lầm, thì đó đúng là tên một quán cafe, và các ca khúc được biểu diễn/ phát cho người nghe đều do chủ quán lựa chọn. Sau đó thì mới có sự phát triển của CD và phổ biến đến nhiều người hơn.

Từ cái tên, cho đến cách phối nhạc, đều phần nào nói lên không khí mà Cafe del Mar hướng đến, đó là mang lại sự thư giãn tuyệt đối từ âm nhạc, đặc biệt là cách “đặt" người nghe ngồi trong một không gian cafe trước bãi biển qua các âm thanh tinh tế phản chiếu không gian, như tiếng sóng biển, tiếng xào xạc lá cây, dòng suối róc rách, chuông gió... Tôi luôn quan niệm: nghe nhạc giúp mang lại sự dễ chịu. Tôi chỉ cần có như thế. Và bình yên là cái ngưỡng đến sau sự dễ chịu đó. Tất cả những gì tôi cần là bình yên.

Comments

Popular Posts