Sự dễ chịu của không gian
Giữa một đêm mưa sài gòn lất phất của tháng chín, tôi chỉ muốn nán lại để kể về sự dễ chịu, chia tay hay yêu đương đều cần phải dễ chịu, ý tôi là vậy.
Dễ chịu là cái cảm giác dễ thỏa hiệp nhất ở cái tuổi này, khi mà tôi đang khá thiếu khát vọng và chỉ có thể tạo ra các tiểu tự sự. Sự dễ chịu đầu tiên chính là cảm giác được chiếm lĩnh không gian mà tôi thuộc về, hoặc thèm muốn thuộc về, cái không gian tinh thần cho phép thả cái tôi vào trong đó. Không gian này, nơi mà tôi tìm thấy sự dễ chịu của mình chính là một tiệm CD quen thuộc từ năm 3 đại học. Tôi không quá rành về âm nhạc, nhưng tôi biết âm nhạc sẽ làm được gì. Âm nhạc xua đuổi sự ồn ào? Hơn cả thế, âm nhạc sẽ là cái cớ để cái tôi phóng đại một cách không kiểm soát được. Mỗi khi vào tiệm CD đó, tôi thường lựa một lúc 5-10 album để nghe.
![]() |
Nhờ vào sự hào phóng của người chủ, tôi ngồi lì ở đó nghe lần lượt từng album, ghi chép tên các ca khúc lạ vào sổ tay, rồi chuyển qua cái CD tiếp theo... Dù có mua về hay không, thì chú ấy vẫn để yên cho tôi nghe nhạc. Có khi tôi chỉ mua 1, 2 CD nhưng chiếm chỗ của shop cả buổi chiều. Không gian trước mặt có thể chưa đầy năm mươi mét vuông, nhưng nó chịu dung chứa sự tham lam của tôi, là lãnh địa tinh thần quen thuộc của riêng tôi, gắn chặt với mong muốn được là chính mình, không phải thỏa hiệp với bất kỳ ai. Và tôi phát hiện ra, cái thú mua đĩa nhạc của mình đã bao hàm luôn cả cái thú sở hữu không gian đó. Tôi không thể nhìn thấy mình đang ngồi nghe Nat King Cole hát Unforgettable khi bước ra ngoài cánh cửa này.
Cái lãnh địa của tôi chỉ thực sự mở ra khi tôi ngồi xuống, mở vỏ đĩa, lấy đĩa ra bằng cách xoay đường viền bên ngoài, đặt vào máy phát và đeo tai nghe, điều này rõ ràng là đã tự ký hiệu với những người xung quanh làm ơn đừng đụng vào tôi, vui lòng đừng hỏi gì cả, tôi không nghe đâu. Tôi đã tự xác lập không gian và vị thế của riêng mình bằng cách đó.
Tôi nghe nhạc, là tôi dễ chịu. Tôi chỉ cần có như thế. Và bình yên là cái ngưỡng đến sau sự dễ chịu đó. Tất cả những gì tôi cần là bình yên.



Comments
Post a Comment