Bộ phim của thời gian

Một bộ phim hay sẽ khác đi nhiều lần vì sự thay đổi mỗi người. Nói cách khác, người đạo diễn giỏi là biết cách làm cho mỗi bộ phim trưởng thành theo từng khán giả.

Năm 17 tuổi, tôi ấn tượng với L'amant vì sự tò mò giới tính từ mối tình dang dở. Cô gái người Pháp mười lăm tuổi rưỡi với người đàn ông Trung Hoa ba mươi hai, đến khoảng 10 năm sau gặp lại, tôi thấy nỗi cuồng nhiệt giữa những lần hai người quấn lấy nhau thật vô cùng đáng sợ. Đó là dấu hiệu ảm đạm, bức bí như cái nóng của Chợ Lớn vào thời điểm cuối của cuộc chiến, khi người Pháp thất thế ở Đông Dương. Mất hết hi vọng. Không có ngày mai.

Năm 20 tuổi, tôi xem In the mood for love và nghĩ rằng đây là câu chuyện của hai nạn nhân trong một cuộc ngoại tình. Xem lại tầm 25, thì tôi lại không nghĩ như vậy nữa. Bộ phim này dành cho những người trưởng thành HongKong những năm 60s, tình yêu của họ chỉ là một phản ánh điển hình cho thời kỳ nhạy cảm của đất nước. Tiến thoái lưỡng nan.



Cho đến khi gần 30, tôi lại thấy một bộ phim khác của In the mood for love. Ý tưởng về một cuộc hôn nhân thật sự không phù hợp với con người, không phải vì chúng ta có khả năng ngoại tình, chực chờ đối diện với rung cảm bất ngờ dành cho người khác khi đã có gia đình, mà đây là điều chắc chắn sẽ xảy ra khi người trong cuộc tầm 40 tuổi, thời điểm mà con người cần làm mới bản thân họ, đứng giữa sự yên vị cuộc sống và những hấp dẫn tuổi trẻ còn sót lại. Cả Châu và Tô, họ tìm thấy chính mình khi rơi vào lưới tình không mong muốn. Hôn nhân chỉ phù hợp với những người có thể điều khiển được con tim, dung hoà được mong muốn của xã hội và nhu cầu bản thân. Cuộc gặp gỡ đó không phải là sớm, hay trễ, mà ngược lại, nó đến rất đúng lúc. Tô được là đàn bà khi trú mưa dưới ánh đèn vàng cạnh Châu, còn anh được là đàn ông khi ngồi canh cô ngủ, cùng cô viết tiểu thuyết kiếm hiệp trong phòng 2046... Nếu chưa từng có cuộc hôn nhân thất bại, thì chắc hẳn cả hai sẽ không có cảm xúc mạnh mẽ như thế.

Hoặc như năm 23 tuổi, khi xem Before Sunset, tôi vẫn cảm thấy bộ phim khá tẻ nhạt so với phần đầu tiên - Before Sunrise, nhưng đến khi 28, tôi nhận ra mình lại thích nhất phần này. Cùng độ tuổi, cùng những trăn trở, tôi dễ dàng đồng cảm với Celine hơn, đặc biệt là sự khó chịu và tính nói nhiều của cô. Việc xem lại Sunset vào độ tuổi này, cũng khiến tôi nhận ra, không phải là Celine đã chờ Jesse tận 9 năm, mà là cô chưa tìm được ai đồng điệu với mình hơn Jesse, hay nói cách khác, cô không tìm thấy được người có thể đọc được suy nghĩ của mình ngoài Jesse, vì điều đó khiến Celine thấy mình thật hấp dẫn. Tất cả là vì chính cô.

Năm 22 tuổi, lần đầu xem Đèn lồng đỏ treo cao, tôi chỉ có thể nghĩ rằng đây là một tác phẩm đề tài đa thê của chế độ phong kiến Trung Quốc. Nhưng 6 năm sau, thì tiếng vọng ra lệnh treo đèn từng phòng phu nhân của lão quản gia, cũng chính là tiếng chuông làm tỉnh cho những suy nghĩ về bình đẳng giới. Sẽ không bao giờ, hoặc có thể là tương lai xa xôi nào đó mà tôi chưa thể nhìn thấy, về chuyện bình đẳng trong xã hội, gia đình. Đây là vấn đề không chỉ về mặt sinh học, mà còn là về sự ảnh hưởng bởi lịch sử loài người. Và phụ nữ, điều mà ngày nay họ đang làm, không phải để tạo ra sự bình đẳng, mà chính là để thu hẹp sự bất bình đẳng. Đó là cuộc đấu tranh của phụ nữ. Mà cuộc đấu tranh nào cũng cần có hi sinh và đánh mất chính mình.

Lần lượt từng sự thay đổi, những người xung quanh không thể nào đi cùng chúng ta, họ càng không biết điều gì đang xảy ra. Do đó mà ở góc độ cực đoan, tôi không nghĩ việc xem phim, cũng như đọc sách, hay nghe nhạc, viết lách nên đi cùng một hội nhóm, tập thể, tổ chức. Nó thuộc về cá nhân, và mỗi cá nhân phải độc lập với trải nghiệm của chính họ, như thế thì cái mà họ thưởng thức mới chính là tác phẩm.

Liên quan một chút, tôi cũng cho rằng không nên đọc review phim từ bất cứ ai, hãy tin vào cảm nhận của chính mình là điều đúng đắn nhất.

Comments

Popular Posts