Creep
Chỉ mới nghe Radiohead gần đây thôi nhưng mình đã sớm phải lòng, đặc biệt là Creep. Mỗi lần nghe lại trên Youtube, là mình lại đọc những comment ở dưới. Thật tuyệt vời làm sao khi một bài hát có thể kết nối con người lại với nhau, từ những vết cứa trong lời ca, giai điệu. Một nỗi niềm chung mà những tâm hồn nhạy cảm, những cá nhân khác biệt phải gánh chịu khi đã vướng vào tình yêu.
Ví dụ như bên dưới có một bạn chia sẻ: Tôi biết bài hát này nói về một chàng trai đã phải lòng một cô gái, mà lẽ ra không nên như thế. Tôi cảm nhận anh ấy đang đứng bên rìa xã hội, một người thực sự khác biệt, dù cố gắng nhưng vẫn không thể tồn tại như bao người khác. Và Radiohead đã chạm đến tâm hồn anh ta, vốn chỉ mong được bình yên trong thế giới hỗn độn. Nhờ bài hát này, dù mắc chứng tự kỷ, nhưng tôi đã có thể diễn tả phần nào nỗi lòng của mình, điều đó đã an ủi, giúp tôi bớt cô đơn hơn.
Ví dụ như bên dưới có một bạn chia sẻ: Tôi biết bài hát này nói về một chàng trai đã phải lòng một cô gái, mà lẽ ra không nên như thế. Tôi cảm nhận anh ấy đang đứng bên rìa xã hội, một người thực sự khác biệt, dù cố gắng nhưng vẫn không thể tồn tại như bao người khác. Và Radiohead đã chạm đến tâm hồn anh ta, vốn chỉ mong được bình yên trong thế giới hỗn độn. Nhờ bài hát này, dù mắc chứng tự kỷ, nhưng tôi đã có thể diễn tả phần nào nỗi lòng của mình, điều đó đã an ủi, giúp tôi bớt cô đơn hơn.
Một bạn khác: Nước mắt tôi không ngừng rơi khi nghe bài hát này. Cô ấy là bạn thân nhất của tôi, và tôi không hề muốn thổ lộ lòng mình. Tôi biết mình không nên, nhưng tôi yêu cô ấy quá nhiều. Yêu trong im lặng, thật sự là rất đau đớn. Mỗi khi cô ấy cười với tôi, trái tim tôi chỉ muốn thắt lại. Bài hát này là động lực để tôi dũng cảm viết nên những dòng chữ này. Tôi yêu mọi thứ về cô ấy, nụ cười, mùi hương, đôi mắt, giọng nói... và cách cô ấy bầu bạn với tôi. Tôi nhớ cô ấy từng ngày, từng giờ, từng giây. Tôi ước gì cô ấy không chuyển trường. Tôi vẫn thường đi ngang qua lớp học với hi vọng một ngày nào đó, cô ấy sẽ xuất hiện đợi tôi. Tôi vẫn thường nhìn lại chiếc bàn cũ, nơi mà chúng tôi từng ngồi đó. Tôi hầu như khóc mỗi đêm. Cô ấy là người con gái đầu tiên trong đời quan tâm đến tôi, khiến tôi thực sự được là chính mình. Tôi muốn ở bên cô ấy mỗi ngày. Tôi thật sự, thật sự rất yêu cô ấy. Tôi mong ước được cùng cô ấy xây dựng tổ ấm. Đó là gia đình của chúng tôi. Chúng tôi sẽ cùng nhau sống và chết vì tuổi già, nhưng rồi sẽ gặp lại nhau trên thiên đường. Vĩnh viễn, chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau.
Sức mạnh của ca từ, hay niềm an ủi từ âm nhạc,... dùng cụm từ nào cũng hoàn toàn hợp lý với Creep. Gần 15 năm chứng kiến sự tồn tại của ca khúc, người nghe nhạc liên tục viết những suy tư và nỗi lòng của mình liên tục dưới phần comment. Quãng thời gian đó, cũng đủ để chứng kiến sự trưởng thành của một con người qua từng cột mốc đau thương.
Tôi cùng bạn đến một quán acoustic vào tháng 2 năm 2021. Anh ấy nghiện heroin nhưng tôi không hề hay biết. Khi đó chúng tôi chỉ mới 17 tuổi. Chúng tôi đã lên sân khấu và hát cùng nhau bài này. Đó mãi là kỷ niệm không thể nào quên, tưởng chừng như đã tồn tại rất lâu... Tôi nhớ anh ấy, đó là một người vô cùng đặc biệt.
Bài hát này được tạo ra vào những năm 90, người nghe nhạc vẫn thường xuyên để lại những phần bình luận bên dưới, nhưng hầu hết là bộc bạch nỗi lòng về chính họ hoặc một ai đó xung quanh, những tâm hồn cô độc như chàng trai trong bài hát này. Creep thực sự là một ca khúc vượt thời gian, một kiệt tác.


Comments
Post a Comment