La Bohème, tôi nói về một thời mà lứa tuổi hai mươi chưa bao giờ biết tới...
Charles Aznavour đã mất được 3 năm (10/2018 - 10/2021). Kể từ đó, làng nhạc thiếu đi một ông già kể chuyện ngày xưa bằng âm nhạc, những câu chuyện tình dở dang, ở đó có người chờ người, có những lời hẹn chưa bao giờ được hoàn tất...
Trong suốt 70 năm sáng tác, Aznavour đã viết khoảng 1.200 bài hát và bán được hơn 100 triệu bản. Người Pháp tôn thờ ông là huyền thoại sống cuối cùng của một kỷ nguyên vàng, là một người làm thơ bằng nhạc kiên nhẫn qua nhiều thập niên.
Tôi chú ý bài hát đầu tiên của Aznavour là La Boheme, kế tiếp là Hier Encore, Une vie d'Amour, She, Et Pourtant,… và gần đây nhất là Love is new everyday, bản song ca vô cùng xuất sắc của ông và Sting.
Aznavour là người bảo thủ về quy luật của tự nhiên. Ông không bao giờ nghĩ con người có khiếm khuyết về vẻ bề ngoài, đừng chú ý đến những nếp nhăn hay các sợi tóc bạc. Thậm chí, ông không ngại thổ lộ "...I love the smell of your underarms” trong một sáng tác gần cuối đời dành cho người vợ của mình. Chính điều tự nhiên mới khiến cho con người tỏa sáng, và là chính bản thân họ.
Điều mà tôi thích Aznavour chính là ở sự trầm ngâm khi hát của ông, dù các nhạc phẩm của ông khá đa dạng, ngoài tình yêu, ông còn hát các ca khúc có chủ đề về nỗi ham muốn tình dục, chứng trầm cảm, những định kiến xã hội… Nhưng cách hát từ tốn của ông khiến cho từng câu chuyện đều nhẹ nhàng thấm vào giai điệu, và khi đến người nghe, nó đã trở thành bài ca bất hủ.
Tôi bắt đầu nghe La Boheme, cũng như Speak Softly Love, Sunrise Sunset, Adagio Secret Garden... bắt đầu tại Rơi, quán cafe duy nhất ở Sài Gòn mà tôi thấy âm nhạc tồn tại - nơi ghé thăm của những người lỗi thời, và đã đóng cửa cách đây nhiều năm vì sự lỗi thời đó.
La Boheme là một ca khúc lý tưởng ở lứa tuổi 20 chưa bao giờ biết tới, ở độ tuổi mà tôi tin rằng, cuộc sống chỉ hiện hữu vì tình yêu và vì trật tự của những giai đoạn trong đời. Có nhiều buổi tối, sự yên tĩnh của phố đêm, và “La bohème, la bohème...”, giai điệu tinh giản của vẻ đẹp chầm chậm trôi vào một không gian bình yên và vô sự, giống như một bản ngợi ca tuổi trẻ, giữa khung trời đậm màu quá vãng, khi được hát bởi một chất giọng khàn, trầm ấm của một người đàn ông trưởng thành, quay đầu nhìn lại các thước phim xưa để hồi tưởng nhớ lại chuyến hành hương tuổi trẻ.
Các nhạc phẩm của Charles Aznavour khởi đầu bằng giai điệu chầm chậm, đậm chất hoài niệm. Câu chuyện mở ra, người đàn ông đang lật mở lại nhật ký, dù là để nói về kiếp lãng tử phong trần, nếp sống đạm bạc mà phóng khoáng của giới văn nghệ sĩ hay đơn thuần hơn nữa là niềm vui về một thời đã đánh mất.
Như câu hát mở đầu trong La Boheme: Tôi nói về một thời mà lứa tuổi hai mươi chưa bao giờ biết tới...
Trong một ngày tình cờ
Tôi dạo bước đến địa chỉ quen thuộc một thời
Nhưng tôi không còn nhận ra,
Không phải là những bức tường, cũng không phải các con phố
Đã từng chứng kiến tuổi trẻ của chúng tôi
Tôi nán lại lối lên của cầu thang
Tôi tìm lại căn phòng của mình,
Nhưng không còn gì nữa.
Mọi thứ đã khác xưa đi rồi
Montmartre đượm vẻ buồn bã và những cây tử đinh hương đã chết.
La boheme, la boheme, Khi chúng tôi còn trẻ, chúng tôi đã rất ngây thơ
La boheme, la boheme. Nó không còn nghĩa lý gì nữa.


Comments
Post a Comment