Không đề 06.2020
Những cuốn sách bạn phải đọc trước 30 tuổi, những bộ phim bạn nên xem trước 30 tuổi, những nơi bạn hãy đến trước 30 tuổi... Những danh sách gợi ý như trên đều vô ích như nhau. Duy chỉ có một danh sách mà tôi nghĩ tạm chấp nhận được: Những điều bạn cần quên đi trước 30 tuổi.
Khi sinh ra, chết đi, vốn con người cũng chỉ có một mình. Chỉ khi các mối quan hệ bắt đầu tồn tại, thì chúng ta mới thực sự được kết nối. Nhưng vì sao xã hội lại ban tặng cho con người những cột mốc? 18 - 30 - 45 - 60. Từng con số lại đánh dấu cho một nghĩa vụ. Mọi người, bất cứ ở đâu, như nhau. Nhưng tôi lại tự hỏi, giữa các con số đó, con người có ý thức hơn về chính mình? Liệu rằng khi con người càng tiến về con số cuối, cũng tỉ lệ thuận với sự trưởng thành?
Thực sự, tôi không thích ý tưởng về các cột mốc đó. Tôi không thích có rào chắn ngăn lại thời gian đang trôi xuôi theo dòng về phía hạ lưu. Tại sao lại đường đột chuyển ngang những trải nghiệm vui vẻ của con người? Con người sống luân phiên với những khuôn mặt khác nhau mỗi khắc, từng ngày. Như vậy là đủ rồi. Thời gian như là hư không, một rỗng tuếch mênh mông, cần phải lấp đầy nó. Không còn cách nào khác, tôi cho rằng chính cuộc phiêu lưu của cô đơn có khả năng làm cái việc tưởng chừng như không thể này. Hành trình đó không thể ôm theo quá nhiều ký ức. Và tôi bắt đầu cân ký những thứ cần quên.
Quên đi người đã làm tổn thương ta. Quên đi mối quan hệ đã cũ. Quên đi chuyện buồn đã xảy ra. Quên đi thành công trong quá khứ. Quên đi những gì không hay vừa nghe. Quên đi những điều không đẹp đã thấy. Quên đi nỗi mất mát. Quên đi phiên bản xấu xí của chính ta. Khó khăn nhất chính là quên đi những điều đã cố hữu tồn tại. Luôn luôn. Nằm yên đó.
Ở khu nhà tôi, ban đêm vẫn có thể nghe tiếng xe chạy ngoài đường lớn. Một con hẻm nhỏ vẫn không có khả năng cách âm tiếng ồn. Nhưng tiếng chuông gió ở hiên nhà lại chốc chốc có thể làm cho không gian trở nên thanh sạch lạ kỳ. Âm thanh giản dị ấy vang lên thật mơ hồ và lan xa, xa mãi. Quay lại vẫn chỉ có tiếng xe chạy dài. Gầm gừ. Cũng như khi lớn dần, con người buộc phải chấp nhận những điều không thuận mắt, không hợp tai, làm quen với các mối quan hệ không cùng tâm ý... Rồi sau đó, chỉ là để quên đi.
Quên đi, chính là cách để trưởng thành. Như lời dặn cuối cùng của Léon dành cho Mathilda. (The Professional)



Comments
Post a Comment