Shine On You Crazy Diamond

Khi càng xa tuổi trẻ, người ta càng gần những giấc mộng. Có lần, mình và D. ngồi dưới hiên nhà, cùng nghe Pink Floyd, cùng nói về cuốn sách nghiên cứu âm nhạc đang dở dang của cậu. Không rõ đây có phải là bài hát sau cùng trong cuộc nói chuyện cuối của hai đứa hay không? Nhưng đây là giai điệu khiến mình nghĩ về D. nhiều nhất. 7 phút đầu tiên của bản nhạc này, với sự đúng mực không thể bàn cãi, đã hút D. vào giấc mộng riêng tư.



Âm nhạc và D. đã chung sống với nhau như một thế giới đáng mơ ước. D. ra đi, còn âm nhạc luôn ở lại. Vì thế mối quan hệ này không bao giờ mất đi. Đó là mối quan hệ thuộc về bản mệnh. Âm nhạc kiên nhẫn tột cùng với những năm tháng còn lại của D., cho cậu niềm vui và đôi mắt nhìn đời tinh khiết, giống như sự mở cánh của một bông hoa trước ban mai trên cánh đồng chưa hề có dấu chân người. Bao trùm lên tất cả, tình yêu âm nhạc của D. dường như thấm vào từng câu chuyện bất chợt. Dẫu không phải lúc nào mình cũng bắt kịp câu chuyện của D., nhưng xen kẽ giữa những lần đuổi bắt đó, nhờ có âm nhạc, chúng mình rơi tự do với cảm xúc, thiếu vắng bóng dáng của sự tương phản nội tâm. Có khi không cần nói gì. Trầm ổn. Vậy là đủ.

Comments

Popular Posts